Home
- Bắc Ninh: Hàng ngàn người về xem Hội Rước Pháo Làng Ðồng Kỵ
Hàng ngàn người từ các tỉnh lân cận và Hà Nội đã đổ về làng Ðồng Kỵ thuộc xã Ðồng Quan, Huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh (cách Hà Nội chừng 50 km) để xem hội rước pháo truyền thống vào sáng Mùng 4 Tết.
- Baghdad: Nổ bom xe ngay khách sạn bộ trưởng, 4 người chết
- Báo "Thanh Niên" chọn chín vụ án lớn nhất Việt Nam trong năm 2003
- Bầu cử Tổng Thống Hoa Kỳ:
- Các chính phủ Á Châu đồng ý lập hệ thống theo dõi bệnh cúm gà
- Các chuyên gia thấy có tiến triển tốt trong cuộc đối đầu ở nhà tù Arizona
- Cán bộ lão thành tố cáo lãnh tụ Ðảng tham nhũng, không sửa sai
Một cán bộ cao cấp nghỉ hưu có 57 tuổi đảng lên tiếng tố cáo nhiều lãnh tụ Ðảng tham nhũng và chế độ Hà Nội làm nhiều điều sái quấy, hại dân nhưng không chịu sửa sai.
- Sáu quân nhân Phi Luật Tân bị thẩm vấn vì tố cáo Bộ Trưởng Quốc Phòng vi phạm tự do bầu cử
- Cựu Thanh Tra Kay: Tình báo Hoa Kỳ trước cuộc chiến Iraq là có lỗi lầm
- Dải Gaza: Giao chiến khiến có ít nhất chín người Palestine chết
- Dịch cúm gà xuất hiện ở Hà Nội và đã lan ra tới 31 tỉnh
- Hà Nội: Sông Hồng cạn nước trơ đáy
- Hà Sĩ Phu bị công an kiếm chuyện sau khi đi Hà Nội chữa bệnh
- Hoa Kỳ thả hơn 20 tù nhân từ nhà tù Guantanamo
- Hoa Kỳ thành lập “Văn Phòng Thông Tin Giáo Dục Hoa Kỳ” tại Sài Gòn
- Trùng Tên Giống Họ (Huy Phương)
Tên và họ của người Việt Nam rất dễ trùng nhau nhất là đối với những người họ Nguyễn. Ở trong nước hiện nay chúng ta có thể có vài nghìn người tên Nguyễn Văn Ba, vài trăm người Tôn Thất Bình, vài chục ông Nguyễn Xuân Nghĩa, hai ba ông Nguyễn Khoa Ðiềm, cũng như ở hải ngoại có vài trăm người tên John Nguyễn hay David Nguyễn.
- Trùng Tên Giống Họ (Huy Phương)
Tên và họ của người Việt Nam rất dễ trùng nhau nhất là đối với những người họ Nguyễn. Ở trong nước hiện nay chúng ta có thể có vài nghìn người tên Nguyễn Văn Ba, vài trăm người Tôn Thất Bình, vài chục ông Nguyễn Xuân Nghĩa, hai ba ông Nguyễn Khoa Ðiềm, cũng như ở hải ngoại có vài trăm người tên John Nguyễn hay David Nguyễn.
- Mậu Thân, anh còn nhớ hay anh đã quên? (Huy Phương)
Vào dịp Tết Mậu Thân năm 1968, Phan Văn Tuấn là một thiếu niên ở tuổi 16, đang học lớp Ðệ Tam, trường tư thục Nguyễn Du, Gia Hội Huế, nhà ở khu Chợ Xép, sát cửa Ðông Ba. Rạng sáng ngày mồng hai Tết, anh cũng như toàn thể dân chúng thành phố Huế nghe nhiều tiếng nổ chát chúa liên hồi, tiếng đạn pháo kích vào thành phố và tiếng súng giao tranh càng ngày càng nhiều.
- Mậu Thân, anh còn nhớ hay anh đã quên? (Huy Phương)
Vào dịp Tết Mậu Thân năm 1968, Phan Văn Tuấn là một thiếu niên ở tuổi 16, đang học lớp Ðệ Tam, trường tư thục Nguyễn Du, Gia Hội Huế, nhà ở khu Chợ Xép, sát cửa Ðông Ba. Rạng sáng ngày mồng hai Tết, anh cũng như toàn thể dân chúng thành phố Huế nghe nhiều tiếng nổ chát chúa liên hồi, tiếng đạn pháo kích vào thành phố và tiếng súng giao tranh càng ngày càng nhiều.
- Quốc thể (Huy Phương)
Hôm Thứ Tư, 5 Tháng Mười Một, 2008, William J. Kole, một người Mỹ hiện là văn phòng trưởng hãng thông tấn AP tại thành phố Vienne, Áo, nhận được một cái hôn trên xe bus của một thiếu nữ không quen biết, khi người này nhận ra ông là người Mỹ.
- Quốc thể (Huy Phương)
Hôm Thứ Tư, 5 Tháng Mười Một, 2008, William J. Kole, một người Mỹ hiện là văn phòng trưởng hãng thông tấn AP tại thành phố Vienne, Áo, nhận được một cái hôn trên xe bus của một thiếu nữ không quen biết, khi người này nhận ra ông là người Mỹ.
- Hey! Brian Ðoàn! (Huy Phương)
Tôi gặp Brian Ðoàn cách đây mấy năm khi Ðoàn mở cuộc triển lãm “The Unforgotten Ones” gồm 30 bức ảnh về Làng Việt Nam tại Palawan, Phi Luật Tân ở phòng hội Lê Ðình Ðiểu mà tôi gọi là “Ngôi Làng Buồn Thảm” khi đặt bút viết về những cảm xúc của mình khi xem cuộc triển lãm này.
- Hey! Brian Ðoàn! (Huy Phương)
Tôi gặp Brian Ðoàn cách đây mấy năm khi Ðoàn mở cuộc triển lãm “The Unforgotten Ones” gồm 30 bức ảnh về Làng Việt Nam tại Palawan, Phi Luật Tân ở phòng hội Lê Ðình Ðiểu mà tôi gọi là “Ngôi Làng Buồn Thảm” khi đặt bút viết về những cảm xúc của mình khi xem cuộc triển lãm này.
- Ticket đầu năm (Huy Phương)
Ở Mỹ này ai cũng sợ ông cảnh sát và chắc chắn là không ai thương cảnh sát, chữ “cop” thì gọi ra chữ “cớm”. Không phải sợ vì ông oai phong lẫm liệt, súng ống, giày bốt, mô tô kềnh càng hay thỉnh thoảng bắn bậy, phần đông sợ khi ông rút cây viết hơn là rút cây súng. Viết xong, ông lễ phép đứng phía ngoài, thò tay vào xin “sir” chữ ký là thấy gần một tuần lương đi đứt, cho nên không ít “young lady” vừa được trình ký vừa sụt sùi nước mắt, còn lịch sự nghẹn ngào nói mấy chữ “Thank you, Officer”.
- Ticket đầu năm (Huy Phương)
Ở Mỹ này ai cũng sợ ông cảnh sát và chắc chắn là không ai thương cảnh sát, chữ “cop” thì gọi ra chữ “cớm”. Không phải sợ vì ông oai phong lẫm liệt, súng ống, giày bốt, mô tô kềnh càng hay thỉnh thoảng bắn bậy, phần đông sợ khi ông rút cây viết hơn là rút cây súng. Viết xong, ông lễ phép đứng phía ngoài, thò tay vào xin “sir” chữ ký là thấy gần một tuần lương đi đứt, cho nên không ít “young lady” vừa được trình ký vừa sụt sùi nước mắt, còn lịch sự nghẹn ngào nói mấy chữ “Thank you, Officer”.
- Nỗi ám ảnh cuối đời (Huy Phương)
Phiên tòa xét xử người phóng viên Muntazer al-Zaidi, người đã ném hai chiếc giày vào Tổng Thống Bush đã được đình lại cho tới ngày 12 Tháng Ba năm nay. Không những ném giày, y còn gọi ông Bush là con chó, cả hai đều là tội nhục mạ lớn nhất ở Trung Ðông.
- Nỗi ám ảnh cuối đời (Huy Phương)
Phiên tòa xét xử người phóng viên Muntazer al-Zaidi, người đã ném hai chiếc giày vào Tổng Thống Bush đã được đình lại cho tới ngày 12 Tháng Ba năm nay. Không những ném giày, y còn gọi ông Bush là con chó, cả hai đều là tội nhục mạ lớn nhất ở Trung Ðông.
- Tạp ghi: Những tiếng còi tàu (Huy Phương)
Ở Orange County này mỗi đêm khó ngủ mơ màng, tôi thường thức giấc vì tiếng còi tàu vẳng đến, trong đêm vắng tôi còn nghe rõ tiếng bánh xe rên xiết trên đường sắt. Có lúc tôi khó dỗ giấc ngủ trở lại, lan man tôi nhớ những tiếng còi tàu trong những ngày tháng đã qua mau.
- Tạp ghi: Những tiếng còi tàu (Huy Phương)
Ở Orange County này mỗi đêm khó ngủ mơ màng, tôi thường thức giấc vì tiếng còi tàu vẳng đến, trong đêm vắng tôi còn nghe rõ tiếng bánh xe rên xiết trên đường sắt. Có lúc tôi khó dỗ giấc ngủ trở lại, lan man tôi nhớ những tiếng còi tàu trong những ngày tháng đã qua mau.
- Vẫn còn có những người tử tế (Huy Phương)
Hôm qua, trong một khu thương mãi đông người, lúc từ parking lái xe lùi lại, tôi nghe chiếc xe trước mặt đang bóp còi và người lái xe hình như đang nhắm vào tôi. Theo phản xạ tôi đạp thắng, và bực mình đưa hai cánh tay lên phác một cử chỉ khó chịu, có ý muốn bảo mình đã làm gì trái khiến cho tên kia phải nhấn còi. Nhưng chỉ mấy giây sau, tôi nhận ra phía bên kia một chiếc xe cũng đang lùi ra từ chỗ đậu, và nếu tôi không đạp thắng theo phản xạ vì tiếng còi kia thì hai xe đã đụng nhau từ phía sau.
- Vẫn còn có những người tử tế (Huy Phương)
Hôm qua, trong một khu thương mãi đông người, lúc từ parking lái xe lùi lại, tôi nghe chiếc xe trước mặt đang bóp còi và người lái xe hình như đang nhắm vào tôi. Theo phản xạ tôi đạp thắng, và bực mình đưa hai cánh tay lên phác một cử chỉ khó chịu, có ý muốn bảo mình đã làm gì trái khiến cho tên kia phải nhấn còi. Nhưng chỉ mấy giây sau, tôi nhận ra phía bên kia một chiếc xe cũng đang lùi ra từ chỗ đậu, và nếu tôi không đạp thắng theo phản xạ vì tiếng còi kia thì hai xe đã đụng nhau từ phía sau.
- Cạn kiệt niềm tin (Huy Phương)
Tôi may mắn được đến Mỹ trước bạn tôi vài năm, cho nên khi được nhờ đứng ra bảo trợ để bạn tôi và gia đình có thể đến định cư tại vùng đất đông người Việt này tôi rất vui mừng sốt sắng, và sắp xếp chuẩn bị để đón tiếp. Tôi nhận được thư bạn tôi nhiều lần căn dặn về giờ giấc và nhắc nhở tôi đừng... quên đi đón bạn.
- Cạn kiệt niềm tin (Huy Phương)
Tôi may mắn được đến Mỹ trước bạn tôi vài năm, cho nên khi được nhờ đứng ra bảo trợ để bạn tôi và gia đình có thể đến định cư tại vùng đất đông người Việt này tôi rất vui mừng sốt sắng, và sắp xếp chuẩn bị để đón tiếp. Tôi nhận được thư bạn tôi nhiều lần căn dặn về giờ giấc và nhắc nhở tôi đừng... quên đi đón bạn.
- Tạp ghi Huy Phương: Bà già lượm lon
Trong khu chung cư tôi đang ở, hằng ngày vào lúc trời chập chạng tối, tôi thường thấy một người đàn bà Việt Nam đi vào chỗ dựng thùng rác, moi tìm những chiếc lon nhôm hay những chai nước bằng nhựa cho vào một chiếc bao lớn bà mang trên vai. Có hôm tôi bất chợt trông thấy bà thì bà vội vã quay mặt đi, kéo cái nón rộng vành xuống che mặt.
- Tạp ghi Huy Phương: Bà già lượm lon
Trong khu chung cư tôi đang ở, hằng ngày vào lúc trời chập chạng tối, tôi thường thấy một người đàn bà Việt Nam đi vào chỗ dựng thùng rác, moi tìm những chiếc lon nhôm hay những chai nước bằng nhựa cho vào một chiếc bao lớn bà mang trên vai. Có hôm tôi bất chợt trông thấy bà thì bà vội vã quay mặt đi, kéo cái nón rộng vành xuống che mặt.
- Về thăm lại nhà tù xưa (Huy Phương)
Nghị Sĩ John McCain đã trở lại nhà tù Hỏa Lò tại Hà Nội của Cộng Sản, một lần năm 2000 với vợ và con trai, và mới đây vào đầu Tháng Tư, 2009, nơi ông đã trải qua hơn năm năm bị giam cầm (1967-1973). Khi chiếc phi cơ A-4 của ông bị bắn rơi, John McCain nhảy dù xuống hồ Trúc Bạch, bị gãy hai tay và bể đầu gối, bị đâm bằng lưỡi lê, đánh bằng báng súng làm xương vai bị gẫy và hằng trăm người đã bu quanh, lột trần, khạc nhổ vào mặt, đánh và đá ông.
- Về thăm lại nhà tù xưa (Huy Phương)
Nghị Sĩ John McCain đã trở lại nhà tù Hỏa Lò tại Hà Nội của Cộng Sản, một lần năm 2000 với vợ và con trai, và mới đây vào đầu Tháng Tư, 2009, nơi ông đã trải qua hơn năm năm bị giam cầm (1967-1973). Khi chiếc phi cơ A-4 của ông bị bắn rơi, John McCain nhảy dù xuống hồ Trúc Bạch, bị gãy hai tay và bể đầu gối, bị đâm bằng lưỡi lê, đánh bằng báng súng làm xương vai bị gẫy và hằng trăm người đã bu quanh, lột trần, khạc nhổ vào mặt, đánh và đá ông.
- Gọi người yêu dấu (Huy Phương)
Hai cô con gái Malia và Sasha của Tổng Thống Barack vừa nuôi một con chó con. Chuyện nuôi chó cũng thường thôi, nhưng hai cô bé này lại đem tiếng “Bo” để đặt tên cho chó, vì khi gọi đến Bo là người ta nghĩ đến “Bo Diddley,” tên một ca sĩ nhạc Blue da đen, vừa chết năm ngoái, mà Diddley lại là tên ông ngoại của hai cô. Ông ngoại này cũng có một đứa cháu lấy tên Bo để đặt cho tên một con mèo rồi. Mỗi khi gọi tên con chó, con mèo thân yêu, là phải nghĩ ngay đến ông ngoại, thật là những đứa cháu hiếu thảo trên đời này.
- Gọi người yêu dấu (Huy Phương)
Hai cô con gái Malia và Sasha của Tổng Thống Barack vừa nuôi một con chó con. Chuyện nuôi chó cũng thường thôi, nhưng hai cô bé này lại đem tiếng “Bo” để đặt tên cho chó, vì khi gọi đến Bo là người ta nghĩ đến “Bo Diddley,” tên một ca sĩ nhạc Blue da đen, vừa chết năm ngoái, mà Diddley lại là tên ông ngoại của hai cô. Ông ngoại này cũng có một đứa cháu lấy tên Bo để đặt cho tên một con mèo rồi. Mỗi khi gọi tên con chó, con mèo thân yêu, là phải nghĩ ngay đến ông ngoại, thật là những đứa cháu hiếu thảo trên đời này.
- Tháng Tư, nghĩ đến những người đã chết (Huy Phương)
Sau ngày 30 Tháng Tư 1975, cả miền Nam vấn khăn tang. Trên bàn thờ của mỗi gia đình, ngoài ông bà, cha mẹ chết vì tuổi già, đã có những khuôn mặt trẻ, những người mặc quân phục chết trận hay bà con mất tích trong những ngày di tản hỗn loạn, trên tất cả bờ biển của miền Trung, không những trên tỉnh lộ 7B từ Phú Bổn về đến Ninh Hòa mà còn trên tất cả mọi nẻo đường của đất nước. Tất cả người chết đều là những người miền Nam đang cầm súng chống lại Cộng Sản hay tháo chạy hỗn loạn vì nghe tin Cộng Sản sắp đến. Phần lớn những người chết đều bị chết vùi dập với cỏ cây, đất đá, trong bom đạn không ai còn lo được cho ai.
- 41 sinh viên UC Berkeley biểu tình bị bắt
Sinh viên Ðại Học UC Berkeley biểu tình chống quyết định tăng học phí 32% và chiếm một tòa nhà trong khuôn viên trường, rồi tới 5 giờ chiều Thứ Sáu thì 41 sinh viên bị bắt.
- Thư độc giả "Chuyện từ thiện"
Kính thưa tác giả có tên là Nguyễn Mỹ Linh (“Mùa Từ Thiện,” báo Người Việt ngày 21 tháng 11). Nếu tôi đoán không lầm là người nữ. Vâng thưa Bà tôi hoàn toàn đồng ý với Bà 100%.
- Chuyện vỉa hè: Vài lời tâm huyết gửi các cháu Dziệt Kiều
Phải nói ngay rằng: bài này tớ dành riêng cho lớp Dziệt Kiều vào tuổi u 50 - u60, nghĩa là đồng trang lứa với hơn... 60 cháu nội, ngoại, xa, gần của tớ đang sống và làm việc ở khắp thế giới mà tớ đã tính sơ sơ được. Con số này phải lên tới vài trăm nếu kể cả các cháu, con của bạn bè đồng học, đồng đội, đồng hương... nhưng nay chẳng may cũng bị gọi là Dziệt Kiều (còn yêu nước nhiều hay ít thì chưa biết). Tớ không dám ý kiến ý cò gì với các vị trưởng lão Việt Kiều ở cùng tuổi tớ hoặc là đàn anh của tớ vì tớ tin chắc rằng, đối với các vị này, mọi lời khuyên nhủ, xúi bẩy đều... vô tác dụng!
- Ðoàn tu sĩ, giáo dân thăm cha Lý bị chặn
Một nhóm tu sĩ và giáo dân Công Giáo từ nhiều nơi về Hà Nội đã đến bệnh viện của Bộ Công An thăm Linh Mục Nguyễn Văn Lý nhưng đã không được cho gặp.
- Ðại học Mỹ dưới mắt sinh viên quốc tế
Kể từ sau cuộc Chiến Tranh Lạnh, khoảng thập niên 1990, với sụp đổ của khối Cộng Sản Quốc Tế, gồm Liên Xô và các nước Ðông Âu, dẫn đến việc Hoa Kỳ đương nhiên trở thành siêu cường Số Một của thế giới, số sinh viên quốc tế đến du học tại Hoa Kỳ bắt đầu gia tăng mạnh. Mức độ sinh viên quốc tế chọn Hoa Kỳ làm nơi ăn học càng gia tăng hơn nữa sau khi Cộng Sản Trung Hoa và Cộng Sản Việt Nam khởi sự mở cửa ra thế giới bên ngoài với các chính sách hiện đại hóa và đổi mới nền kinh tế của họ.
- Hòa nhạc giỗ 10 năm nhạc sư Nguyễn Bích Ngọc
Một loạt nhiều buổi hòa nhạc gồm hầu hết các nhạc sĩ cổ điển hàng đầu của Việt Nam dự trù được tổ chức tại Nhạc Viện Sài Gòn. nhân dịp kỷ niệm lễ giỗ 10 năm nhạc sĩ Nguyễn Bích Ngọc, một người thầy violin lâu năm của trường này.
- Cha chặt tay con gái
Nghe báo tin con gái ăn trộm trứng vịt nhà lối xóm, ông bố đã chặt đứt ngón tay út của đứa con gái. Ðây là vụ chặt tay làn thứ nhì xảy ra ở huyện Vũng Liêm tỉnh Vĩnh Long chỉ trong vòng 21 ngày vừa qua.
- Kỹ sư gốc Hoa bị nghi đánh cắp tài liệu mật hãng Ford
Một kỹ sư Trung Quốc bị bắt vì tình nghi ăn cắp tài liệu mật của hãng xe Ford. Công tố liên bang cho biết người này sẽ trực diện thêm nhiều cáo buộc khác, một khi có thêm nhiều tài liệu nữa được tìm thấy từ máy laptop bị tịch thu.
- Chuyện nước Pháp: Phát tiền gây ra cảnh náo loạn (Từ Nguyên)
Internet Mailorama, công ty của Pháp mua bán qua Internet, hoạt động đã lâu muốn có thêm khách hàng, hứa hẹn một chuyện hấp dẫn: phát 5,000 phong bao... cho khách qua đường, trong đó có chứa giấy bạc từ 5 Euro đến 500 Euro, tổng cộng là 40,000 Euro. Thay vì trả tiền cho các công ty quảng cáo, làm vậy cũng là một lối quảng cáo... thần sầu.
- Chuyện nước Pháp: Phát tiền gây ra cảnh náo loạn (Từ Nguyên)
Internet Mailorama, công ty của Pháp mua bán qua Internet, hoạt động đã lâu muốn có thêm khách hàng, hứa hẹn một chuyện hấp dẫn: phát 5,000 phong bao... cho khách qua đường, trong đó có chứa giấy bạc từ 5 Euro đến 500 Euro, tổng cộng là 40,000 Euro. Thay vì trả tiền cho các công ty quảng cáo, làm vậy cũng là một lối quảng cáo... thần sầu.
- Tê giác còn sót ở Việt Nam
Tê giác, một loại thú rừng quí hiếm sống ở các khu vực đầm lầy rừng rậm ở miền Nam Việt Nam trước kia, có dấu hiệu còn một vài con chứ chưa hoàn toàn tuyệt chủng.
- Cụ Phạm-Đỗ Thành
- Ông Joseph Bạch Ngọc Hòa
- Cụ Bà Trương Thị Cầm
- KQ Joseph Bạch Ngọc Hòa
|
T?p ghi Huy Phuong
Tu?n tru?c mày ṃ trên net, tôi có d?c du?c m?t bài k? chuy?n m?t th?y tai nghe c?a m?t “Vi?t ki?u” v? tham quê, kư tên Phuong Toàn. Bài này ch? là nh?ng ghi nh?n t́nh c? nho nh? trong nh?ng ngày ? Vi?t Nam, nhung d?c lên th?y xót xa bi?t là ch?ng nào. Tôi cung xin thua tôi r?t ghét hai ti?ng “Vi?t ki?u” lâu nay dùng không dúng ch?. Ngu?i Vi?t dùng ch? ?n ki?u d? nói d?n ngu?i ?n Đ?, hay Pháp ki?u d? nói ngu?i Pháp sinh s?ng trên d?t Vi?t, c̣n chúng ta là ngu?i Vi?t ? qu?c ngo?i, sao ngu?i trong nu?c g?i chúng ta là Vi?t ki?u? Nhung thôi, nói chuy?n ch? nghia th́ không bao gi? c?n!
Tôi xin d? nguyên ti?u d? “Thuong Quá Em Bé Vi?t Nam” c?a tác gi?:
“An sáng ? l? du?ng Phan Thanh Gi?n, m?t em bé ch?ng mu?i hai mu?i ba tu?i c? qu?n quanh m?i tôi mua vé s?, guong m?t và ánh m?t trông r?t t?i nghi?p. Tôi t? ch?i vài l?n v́ bi?t n?u ḿnh mua c?a em này, th́ vô kh?i ngu?i khác s? d? xô vào m?i mua th́ r?t k?t, nhung khi nh́n d?n ánh m?t van lon c?a em, ḷng thuong ngu?i r?t hi?m hoi c?a tôi n?i d?y, tôi mu?n mua giúp em d? hôm nay em có th? v? s?m m?t b?a. Tôi h?i:
- B́nh thu?ng em bán d?n m?y gi? th́ h?t x?p vé s? này?
- D? thu?ng th́ ít khi h?t l?m, nhung n?u c̣n du th́ em ph?i dem v? tr? cho d?i lư tru?c 3 gi? chi?u, nghia là tru?c khi x? s?.
Em nói t? sáng t?i gi? m?i bán du?c có 3 t?m, c̣n l?i 97 t?m. Tôi kêu em d?m l?i coi c̣n bao nhiêu t?m tôi mua h?t cho, d? hôm nay có th? v? nhà ngh?. Trong lúc tôi an th́ em ng?i d?m t?ng t? và nói c̣n dúng 97 t?m, giá 5 ngàn 1 t?m, v? chi là 485 ngàn. Tôi móc 500 ngàn ra dua luôn, nói kh?i th?i. Th?ng bé sung su?ng nói cám on r?i lách vào ḍng ngu?i xuôi ngu?c trên ph? dông ngh?t nh?ng xe và ngu?i. Đúng là: Sáng nay tuoi h?ng, tr?i không có mây... tôi ti?p t?c b?a an sáng tuy?t v?i.
? M? m?i l?n mua vé s? di nhiên tôi mong ḿnh trúng, mà trúng là trúng l?n d? tôi có th? di?m nhiên l?t ng?a cái xe cà tàng c?a tôi lên mà d?t, tuy nó có v? hoi b?c b?o, nhung d? giă t? cái s? không sung su?ng c?a ki?p nghèo, n?u không trúng di n?a th́ âu cung là mua m?t ni?m vui trong ch?c lát, v́ d?i ch? vui khi có hy v?ng. Đ?c bài essay c?a m?t sinh viên nói v? mua vé s?, tôi th?y cung có lư, vé s? giúp cho m?i ngu?i trúng. Này nhé: Ngân sách nhà nu?c hu?ng 40%, ngu?i bán l? và gi?i qu?ng cáo 20%, ngu?i trúng hu?ng 40%... và ngay c? chúng ta cung trúng luôn v́ ta ch? b? ra có m?y d?ng, mà mua du?c ni?m hy v?ng, r? quá di ?y ch?...
Hoan hô nh?ng ngu?i mua s? nhu tôi là nh?ng ngu?i thông minh. L?n này mua s? ? Vi?t Nam, tôi l?i thêm du?c cái l?i n?a là làm cho m?t em bé d? thuong vui du?c m?t ngày. Ông Truong Quang Nhon vi?t bài k? chuy?n ông b? th?ng dánh gi?y l?y dinh d?c cho th?ng gi?y r?i ḍi ti?n vá. Tôi nghi ông này v?n c̣n thù C?ng S?n nên d?t chuy?n vi?t ‘linh tinh’.
Bu?i chi?u v? nhà, tôi móc x?p vé s? ra cho các cháu, t?i nó dang ?n ào chia chác th́ có d?a h?i:
- Bác mua bao nhiêu t?m?
- Th?ng nh? bi?u là 97 t?m.
- Bác có d?m không?
- Đ?m làm ǵ?
- Th? th́ bác b? nó l?a r?i, ch? có 75 t? thôi bác ?.
Tôi suy nghi và t?i nghi?p cho thi?u niên Vi?t Nam b? th?t h?c, ng?n ?y tu?i r?i mà d?m có m?y ch?c t?m vé s? hăy c̣n sai.
B?n nhóc trong nhà v?a cu?i v?a la:
- Ê, bác Vi?t ki?u b? th?ng bán vé s? nó l?a!
Tôi phân vân: Không l? th?ng nh? dó nó n? l?a tôi, mà sao nó nghi cái k? l?a tôi mau nhu v?y du?c. Có l? nó dă l?a nhi?u qu? nhu v?y r?i.” (H?t trích)
Đêm qua, tôi th?c gi?c vào kho?ng ba gi? sáng, ch?t nh? d?n câu chuy?n này, tôi c?m th?y khó ng? tr? l?i. “Thi?u niên Vi?t Nam b? th?t h?c, ng?n ?y tu?i r?i mà d?m có m?y ch?c t?m vé s? hăy c̣n sai!” Câu nói này nghe ra m?a mai, v́ ai mà không bi?t tr? con Vi?t Nam nhu nh?ng em bé này, m?i n?t m?t dă b? t?ng ra ch? d?i, s?m h?c thói gi? d?i, luu manh, lu?ng g?t k? c? v?i m?t ân nhân dă h?t ḷng, giúp d? v́ thuong xót d?n hoàn c?nh ḿnh. Ba muoi hai nam r?i, nh?ng d?a tr? l?n lên trong cái g?i là thiên du?ng xă h?i ch? nghia, ḿnh s?ng v́ m?i ngu?i, l?i là nh?ng con ngu?i nhu th? u?
Chúng ta hy v?ng ǵ ? thói quen trong m?t xă h?i nhu Vi?t Nam ngày nay, nh?ng d?a tr? này l?n lên s? là nh?ng c?p lănh d?o nhu Đ? Mu?i, Vơ Van Ki?t, Lê Đ?c Anh, Phan Van Kh?i... nh?ng tên ch?c quy?n nhu Nguy?n Vi?t Ti?n, Bùi Ti?n Dung, Hu?nh Ng?c Si... Chúng ta s? có nh?ng b? tru?ng, th? tru?ng, nh?ng t?ng giám d?c Vi?t Nam Airlines, nh?ng phi công, nh?ng ti?p viên hàng không, nh?ng d?a an c?p cho d?t nu?c mang nh?c. Can b?n hon, chúng ta s? có nh?ng tên “h?i quan” ĺ m?t làm khó d? d? chúng ta ph?i x́ ti?n, nh?ng tài x? taxi l?a khách, nh?ng tên luu manh dóng vai hu?ng d?n viên du khách, nh?ng nhân viên khách s?n t?ng ti?n nhan nh?n có m?t hôm nay, d?n n?i du khách d?n Vi?t Nam dă tuyên b?: “Không tin b?t c? cái ǵ ? Vi?t Nam.”
M?i dây thôi, trong Tháng Hai 2009, Craig Heimburger m?t du khách dă vi?t trong m?t trang du l?ch 13 lư do v́ sao ngu?i này “ghét” Vi?t Nam (reasons-to-hate-Vietnam). T?i nghi?p cho d?t nu?c tôi bi?t bao, không ph?i h? ghét v́ ḿnh nghèo, v́ d?t nu?c ḿnh x?u xí mà ghét v́ con ngu?i Vi?t bây gi? luu manh, gian d?i, l?a g?t, b?t nhân. ? d?t nu?c nào cung v?y, nhân v?t mà ngu?i du khách g?p d?u tiên khi d?t chân d?n là nhân viên thu? quan ? phi tru?ng hay b?n c?ng, sau dó là ngu?i lái taxi dón h?. Đó là khuôn d?i di?n c?a m?t d?t nu?c, gây ?n tu?ng d?u tiên cho m?t du khách. Ai di Vi?t Nam cung d?u dă g?p nh?ng tên “h?i quan” l?m ĺ, phách l?i. Ngu?i lái taxi Vi?t Nam dón ông Heimburger ? phi tru?ng d?n m?t hotel ông dă d?nh tru?c, dă nói d?i là ch? dó dă h?t pḥng d? d?y ông ta sang m?t khách s?n khác (dă an ch?u). M?t tài x? taxi khác ngă giá v?i 250,000 d?ng m?t cu?c xe cho m?t dôi v? ch?ng già du khách, nhung d?n noi n?ng n?c ḍi 450,000 và không cho ngu?i ta xu?ng xe. Nh?ng chuy?n nhu th?, ai dă di Vi?t Nam dâu c̣n ǵ l? lùng. Đây là m?t lo?i ngu?i vô l?i, tráo tr?, b?n cu?p gi?t gi?a ban ngày, là ngu?i d?i di?n cho Vi?t Nam tru?c m?t du khách:
“Tôi ghét s? gian d?i ? Vi?t Nam - (I Hate Vietnam's Lies). Tôi th?t m?t m?i b?i b? l?a l?c. Nó gi?ng nhu tr? thành m?t thói quen l?a l?c c?a ngu?i dân x? này”.
Làm sao làm l?i t? d?u v?i nh?ng tâm h?n trong tr?ng, chon ch?t th?t thà và dôn h?u khi mà van chuong b́nh dân dă mô t? xă h?i Vi?t Nam “th?ng th?n, th?t thà thu?ng thua thi?t, lu?n lách luon l?o l?i lên luong”. “Thuong quá em bé Vi?t Nam là thuong c? m?t tuong lai tru?c m?t. R?i ra d?t nu?c này s? ra sao?”
Tôi thu?ng không cho phép ḿnh dùng trong m?i bài t?p ghi trên 30% tu li?u, nhung ? dây tu li?u dă t? nó nói lên m?i vi?c r?i, dâu c̣n ch? nào n?a mà bàn b?c, b́nh lu?n hay chia x? n?i bu?n hay xót xa v?i b?n d?c.
|