Home
- Bắc Ninh: Hàng ngàn người về xem Hội Rước Pháo Làng Ðồng Kỵ
Hàng ngàn người từ các tỉnh lân cận và Hà Nội đã đổ về làng Ðồng Kỵ thuộc xã Ðồng Quan, Huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh (cách Hà Nội chừng 50 km) để xem hội rước pháo truyền thống vào sáng Mùng 4 Tết.
- Baghdad: Nổ bom xe ngay khách sạn bộ trưởng, 4 người chết
- Báo "Thanh Niên" chọn chín vụ án lớn nhất Việt Nam trong năm 2003
- Bầu cử Tổng Thống Hoa Kỳ:
- Các chính phủ Á Châu đồng ý lập hệ thống theo dõi bệnh cúm gà
- Các chuyên gia thấy có tiến triển tốt trong cuộc đối đầu ở nhà tù Arizona
- Cán bộ lão thành tố cáo lãnh tụ Ðảng tham nhũng, không sửa sai
Một cán bộ cao cấp nghỉ hưu có 57 tuổi đảng lên tiếng tố cáo nhiều lãnh tụ Ðảng tham nhũng và chế độ Hà Nội làm nhiều điều sái quấy, hại dân nhưng không chịu sửa sai.
- Sáu quân nhân Phi Luật Tân bị thẩm vấn vì tố cáo Bộ Trưởng Quốc Phòng vi phạm tự do bầu cử
- Cựu Thanh Tra Kay: Tình báo Hoa Kỳ trước cuộc chiến Iraq là có lỗi lầm
- Dải Gaza: Giao chiến khiến có ít nhất chín người Palestine chết
- Dịch cúm gà xuất hiện ở Hà Nội và đã lan ra tới 31 tỉnh
- Hà Nội: Sông Hồng cạn nước trơ đáy
- Hà Sĩ Phu bị công an kiếm chuyện sau khi đi Hà Nội chữa bệnh
- Hoa Kỳ thả hơn 20 tù nhân từ nhà tù Guantanamo
- Hoa Kỳ thành lập “Văn Phòng Thông Tin Giáo Dục Hoa Kỳ” tại Sài Gòn
- Khung Trời Đại Học: Oregon State University
Oregon State University (thường được viết tắt là OSU) là một trường đại học nghiên cứu công lập tọa lạc trong thị xã Corvallis, tiểu bang Oregon. Trường này cống hiến những chương trình giáo dục gồm cả ba bậc cử nhân, cao học và tiến sĩ, trong đó có nhiều cơ hội để nghiên cứu. Trường có tổng cộng trên 200 chương trình học để cấp phát những bằng tốt nghiệp.
- Tìm Ở Sao Trời (kỳ 2)
Chiến tranh mang đến tội ác. Trong thời chiến người ta có hành động tàn nhẫn, dã man đã đành, thế nhưng trong thời hậu chiến họ có cần tiếp tục đối xử ác độc với nhau? Kẻ thắng trận có cần trả thù, hành hạ người thua cuộc để được thỏa mãn thú tính, thỏa lòng man rợ?
- Khung Trời Đại Học: Oregon State University Kỳ 2
Khuôn viên chính với diện tích tổng cộng rộng khoảng 400 mẫu Anh (1.62 km2) tọa lạc tại thị xã Corvallis, nằm trong thung lũng Willamette Valley. Tuy xung quanh là vùng đồng quê, thị xã này đang mau chóng trở thành vùng phố xá sầm uất và gần đây đã trải qua những thời kỳ bành trướng những cấu trúc hạ tầng cơ sở và kinh tế.
- Tản mạn về hai buổi gặp gỡ giữa Tim và cộng đồng người Việt
Những đứa trẻ mồ côi sống trong Nhà May Mắn gọi cô là Mẹ Tim. Có người gọi Tim là “Cô Tiên”, bởi cô có phép màu biến nhiều mảnh đời bất hạnh, bơ vơ trở thành người với ý nghĩa cao quý nhất.
- Viết cho cô Tim
Tôi không biết phải xưng hô như thế nào với Tim, bởi vì nếu xét về tuổi đời, thì tôi lớn hơn Tim, nhưng nếu xét về những công đức mà Tim đã và đang làm được cho đồng bào Việt Nam, thì quả thật tôi thấy mình hổ thẹn và nhỏ bé vô cùng, khi đứng trước Tim - người con gái Thụy Sĩ có trái tim nhân hậu và rất “Việt Nam”...
- Câu chuyện cổ tích Tim Aline Rebeaud - Từ mái lá cho trẻ mồ côi đến Làng May Mắn cho người khuyết tật
Câu chuyện của cô Tim giống như một chuyện cổ tích. Những em bé mồ côi, bụi đời, hàng đêm đốt những que diêm mơ về người Mẹ hiền với vòng tay yêu thương, che chở. Những người tật nguyền, nghèo khổ không nơi nương tựa, trong cơn đói lả, luôn mơ về một mái nhà với tiếng cười trẻ thơ. Có lẽ những ước mơ đơn giản, đời thường đó sẽ chẳng bao giờ thành sự thật. Bởi dù sống giữa 80 triệu người cùng dòng máu, họ vẫn như đang bơ vơ giữa sa mạc cằn cỗi tình người.
- Câu chuyện cổ tích Tim Aline Rebeaud - Từ mái lá cho trẻ mồ côi đến Làng May Mắn cho người khuyết tật
Câu chuyện của cô Tim giống như một chuyện cổ tích. Những em bé mồ côi, bụi đời, hàng đêm đốt những que diêm mơ về người Mẹ hiền với vòng tay yêu thương, che chở. Những người tật nguyền, nghèo khổ không nơi nương tựa, trong cơn đói lả, luôn mơ về một mái nhà với tiếng cười trẻ thơ. Có lẽ những ước mơ đơn giản, đời thường đó sẽ chẳng bao giờ thành sự thật. Bởi dù sống giữa 80 triệu người cùng dòng máu, họ vẫn như đang bơ vơ giữa sa mạc cằn cỗi tình người.
- Câu chuyện cổ tích Tim Aline Rebeaud - Từ mái lá cho trẻ mồ côi đến Làng May Mắn cho người khuyết tật
Câu chuyện của cô Tim giống như một chuyện cổ tích. Những em bé mồ côi, bụi đời, hàng đêm đốt những que diêm mơ về người Mẹ hiền với vòng tay yêu thương, che chở. Những người tật nguyền, nghèo khổ không nơi nương tựa, trong cơn đói lả, luôn mơ về một mái nhà với tiếng cười trẻ thơ. Có lẽ những ước mơ đơn giản, đời thường đó sẽ chẳng bao giờ thành sự thật. Bởi dù sống giữa 80 triệu người cùng dòng máu, họ vẫn như đang bơ vơ giữa sa mạc cằn cỗi tình người.
- Thông tin về Cô Tim và Nhà May Mắn
Sau bài viết “Câu chuyện cổ tích Tim Aline Rebeaud: Từ mái lá cho trẻ mồ côi đến Làng May Mắn cho người khuyết tật” trên trang Người Việt Trẻ - Nhật Báo Người Việt số ra ngày Chủ Nhật, 26 Tháng Mười, 2008, tòa soạn nhận được nhiều thư độc giả yêu cầu hướng dẫn cách liên lạc với Cô Tim và Nhà May Mắn để giúp sức, đóng góp vào việc làm cao đẹp của Cô.
- Thông tin về Cô Tim và Nhà May Mắn
Sau bài viết “Câu chuyện cổ tích Tim Aline Rebeaud: Từ mái lá cho trẻ mồ côi đến Làng May Mắn cho người khuyết tật” trên trang Người Việt Trẻ - Nhật Báo Người Việt số ra ngày Chủ Nhật, 26 Tháng Mười, 2008, tòa soạn nhận được nhiều thư độc giả yêu cầu hướng dẫn cách liên lạc với Cô Tim và Nhà May Mắn để giúp sức, đóng góp vào việc làm cao đẹp của Cô.
- Oregon State University (kỳ 3)
- Tìm Ở Sao Trời (kỳ 3)
Vào đầu Tháng Chín 2006, tôi tình cờ đọc trên mạng một bài viết của nhật báo Wichita Eagle tại tiểu bang Kansas. Vài ngày sau nhật báo Người Việt tại California cũng có một bài viết tương tự về trường hợp cô Thảo tìm được cha sau hơn 30 năm xa cách. Lần chót gặp thân phụ còn sống vào năm 1975, Thảo thấy cha gầy trơ xương, đen xạm vì lao động ngoài trời suốt ngày tại một trại cải tạo ở Cần Thơ. Cô còn nhớ lúc sắp hết giờ thăm nuôi, cha trao cho cô mấy món đồ chơi mà ông tự chế cho sáu đứa con.
- Tìm Ở Sao Trời (kỳ 3)
Vào đầu Tháng Chín 2006, tôi tình cờ đọc trên mạng một bài viết của nhật báo Wichita Eagle tại tiểu bang Kansas. Vài ngày sau nhật báo Người Việt tại California cũng có một bài viết tương tự về trường hợp cô Thảo tìm được cha sau hơn 30 năm xa cách. Lần chót gặp thân phụ còn sống vào năm 1975, Thảo thấy cha gầy trơ xương, đen xạm vì lao động ngoài trời suốt ngày tại một trại cải tạo ở Cần Thơ. Cô còn nhớ lúc sắp hết giờ thăm nuôi, cha trao cho cô mấy món đồ chơi mà ông tự chế cho sáu đứa con.
- Amazin Lethi: từ lực sĩ thẩm mỹ trở thành ngôi sao giải trí
Ban đầu cô là lực sĩ thẩm mỹ chuyên đi thi đấu. Rồi cô làm huấn luyện viên quyền anh, huấn luyện viên võ tự vệ, được huấn luyện bắn súng, võ thuật... đủ thứ hết, và trở thành huấn luyện viên cho các lực sĩ tham dự thế vận hội, thành viên lực lượng đặc biệt, quân đội, ngôi sao điện ảnh...
- Amazin Lethi: từ lực sĩ thẩm mỹ trở thành ngôi sao giải trí
Ban đầu cô là lực sĩ thẩm mỹ chuyên đi thi đấu. Rồi cô làm huấn luyện viên quyền anh, huấn luyện viên võ tự vệ, được huấn luyện bắn súng, võ thuật... đủ thứ hết, và trở thành huấn luyện viên cho các lực sĩ tham dự thế vận hội, thành viên lực lượng đặc biệt, quân đội, ngôi sao điện ảnh...
- Giữa hai miền mưa nắng
Cầm trên tay tập truyện “Giữa hai miền mưa nắng” - mưa Sài Gòn, nắng Cali - của Hoàng Mai Ðạt do một người bạn tặng, tôi đọc một lèo từ đầu đến cuối trong vòng một ngày.
Trước khi đọc truyện, người bạn tôi có nói: “Anh cũng như HMÐ, sống 'giữa hai miền mưa nắng', dở dở ương ương, đôi khi chán lắm, L. ơi!” Khi đó, tôi vẫn chưa hiểu hết cái ‘chán’ đó là gì.
- Bờ Tre Quê Nhà
Tre đã đi vào tâm thức tôi không biết tự bao giờ. Có phải vì tôi được sinh ra và lớn lên trong ngôi nhà được bao bọc, chở che bởi những bờ tre? Bờ tre trước ngõ, bờ tre sau nhà... Có phải vì tre đã gắn liền với tuổi thơ tôi trong trẻo êm đềm, với bao kỉ niệm buồn vui thiết tha nỗi nhớ?
- Nạn “đạo văn” tại trường học
Với những tiến bộ của kỹ thuật điện tử hiện nay trong ngành tin học, việc học sinh và sinh viên ăn cắp bài viết của người khác từ Internet rồi cắt, dán nguyên văn, hoặc chỉ sửa một vài chữ trong đó, để tạo thành bài tập của chính mình, đang diễn ra tại nhiều trường học.
- Nạn “đạo văn” tại trường học
Với những tiến bộ của kỹ thuật điện tử hiện nay trong ngành tin học, việc học sinh và sinh viên ăn cắp bài viết của người khác từ Internet rồi cắt, dán nguyên văn, hoặc chỉ sửa một vài chữ trong đó, để tạo thành bài tập của chính mình, đang diễn ra tại nhiều trường học.
- Khung Trời Đại Học University of Nevada at Reno
University of Nevada at Reno (UNR) (cũng thường được gọi tắt là University of Nevada) là một trường đại học công lập tọa lạc trong thành phố Reno, tiểu bang Nevada, nổi tiếng về những chương trình nghiên cứu nông nghiệp, về môn báo chí, công nghệ sinh vật học (biotechnology), những môn khoa học thiên nhiên hoặc liên quan tới kỹ thuật khai thác hầm mỏ.
- Bảy nốt Bê-Môl
Vừa từ phi trường LA về tới Little Saigon. Trong lúc vợ con Thắng vào chợ ABC, hai thằng trên tay ly nước mía đứng đợi ngoài hiên nhìn bà-con-ta đi qua đi lại. Chợt Thắng nói “Giống về Việt Nam quá!” Tôi đang bềnh bồng những ý tưởng bắt nhịp lại cái đời sống rời đi cách nay một năm ba tháng. “Cali tới dễ khó về” đã cột chân cột cẳng con-thú-mê-mùi-rau-thơm tôi hai mươi lăm năm.
- Bảy nốt Bê-Môl - Kỳ 2
Thanh Trúc ơi, ai cũng có chuyện tình như những chuyện tình trong “bảy nốt.” Chuyện tình thường là buồn. Viết thành nhạc thường là “bê-môl,” “Love is blue” cũng Mi-thứ dù màu dương xanh bầu trời. Còn tôi, thuộc tầng lớp “những tưởng đầu đường thương xó chợ, ai ngờ xó chợ chẳng thương nhau” như Bùi Giáng tả chân, tôi có chuyện-tình-điên.
- Khung Trời Đại Học University of Nevada at Reno
UNR có những chương trình cấp học bổng khác nhau để nhìn nhận và khích lệ những thành quả học vấn và tài năng của sinh viên. Một số học bổng được tự động cấp phát cho các tân sinh viên năm thứ nhất, căn cứ vào số điểm GPA ở bậc trung học của họ. Một số học bổng chú trọng vào ý muốn của UNR là có một sinh viên đoàn rất đa dạng về những phương diện chủng tộc, địa dư, giới tính, tài năng chuyên môn, tài lãnh đạo, và tiềm năng phục vụ cộng đồng trong tương lai. Còn có những học bổng khác được cấp phát bởi những tiểu ban đặc trách tuyển lựa.
- Bảy nốt Bê-Môl, Kỳ 3
Xa hơn năm về lại Cali bỗng thấy Cali buồn như những nốt giáng. Dụng ý về thăm ba má nên tôi không đi ra ngoài ngoại trừ cần thiết. Vì vậy chẳng gọi lung tung, chỉ vài thân quen gần gũi. Sẵn về, mua ít sách, nằm nhà đọc cũng tiện.
- Giữa mùa Giáng Sinh
Chỉ còn vài ngày nữa là đến lễ Giáng Sinh, còn mươi hôm nữa là Tết Tây, người người nô nức đi mua sắm tại các cửa hàng cửa hiệu, tưng bừng rộn rã, tống cựu nghinh tân, năm cũ đi, năm mới lại, dòng đời vẫn lặng lẽ trôi nhanh.
- University of Iowa - Kỳ 1
University of Iowa là một trường đại học nghiên cứu công lập tọa lạc trong thành phố Iowa City, tiểu bang Iowa. Trường được tổ chức thành 11 phân khoa (colleges). University of Iowa là thành viên của hai tổ chức Big Ten Conference và Committee on Institutional Cooperation, và được liệt vào hạng “Public Ivy” - nghĩa là một đại học công lập ưu tú, có thể sánh ngang với những trường thuộc nhóm đại học tư Ivy League.
- Thư Cuối Năm, Auld Lang Syne?
Nhưng “Auld Lang Syne” chính là một bài thơ Tô Cách Lan, do Robert Burns viết và phổ nhạc dân ca vào năm 1788. Robert Burns là một nhà thơ được đông đảo dân chúng nước Tô Cách Lan yêu mến và ngưỡng mộ, như Nguyễn Du đối với dân Việt Nam.
- University of Iowa, Kỳ 2
University of Iowa được sách hướng dẫn đại học Insider's Guide to the Colleges, ấn bản năm 2007, phê bình: “Có khuôn viên ngoạn mục, một khung cảnh xã hội sống động, và có những toán thể thao xuất sắc trong nhóm Big Ten.”
- Ở một nơi không có Tết
Mùa Xuân sẽ trở về với cỏ cây. Những gì giúp cho cây sung trước nhà nẩy lộc cũng sẽ mang đến niềm sống cho tôi. Tôi biết vậy, mà sao lòng vẫn bùi ngùi trong đêm Giao Thừa, thương xót cho một kiếp người phải nương tựa vào lời kinh, lần đường trong sương mù.
- Ở một nơi không có Tết
Mùa Xuân sẽ trở về với cỏ cây. Những gì giúp cho cây sung trước nhà nẩy lộc cũng sẽ mang đến niềm sống cho tôi. Tôi biết vậy, mà sao lòng vẫn bùi ngùi trong đêm Giao Thừa, thương xót cho một kiếp người phải nương tựa vào lời kinh, lần đường trong sương mù.
- 41 sinh viên UC Berkeley biểu tình bị bắt
Sinh viên Ðại Học UC Berkeley biểu tình chống quyết định tăng học phí 32% và chiếm một tòa nhà trong khuôn viên trường, rồi tới 5 giờ chiều Thứ Sáu thì 41 sinh viên bị bắt.
- Thư độc giả "Chuyện từ thiện"
Kính thưa tác giả có tên là Nguyễn Mỹ Linh (“Mùa Từ Thiện,” báo Người Việt ngày 21 tháng 11). Nếu tôi đoán không lầm là người nữ. Vâng thưa Bà tôi hoàn toàn đồng ý với Bà 100%.
- Chuyện vỉa hè: Vài lời tâm huyết gửi các cháu Dziệt Kiều
Phải nói ngay rằng: bài này tớ dành riêng cho lớp Dziệt Kiều vào tuổi u 50 - u60, nghĩa là đồng trang lứa với hơn... 60 cháu nội, ngoại, xa, gần của tớ đang sống và làm việc ở khắp thế giới mà tớ đã tính sơ sơ được. Con số này phải lên tới vài trăm nếu kể cả các cháu, con của bạn bè đồng học, đồng đội, đồng hương... nhưng nay chẳng may cũng bị gọi là Dziệt Kiều (còn yêu nước nhiều hay ít thì chưa biết). Tớ không dám ý kiến ý cò gì với các vị trưởng lão Việt Kiều ở cùng tuổi tớ hoặc là đàn anh của tớ vì tớ tin chắc rằng, đối với các vị này, mọi lời khuyên nhủ, xúi bẩy đều... vô tác dụng!
- Ðoàn tu sĩ, giáo dân thăm cha Lý bị chặn
Một nhóm tu sĩ và giáo dân Công Giáo từ nhiều nơi về Hà Nội đã đến bệnh viện của Bộ Công An thăm Linh Mục Nguyễn Văn Lý nhưng đã không được cho gặp.
- Ðại học Mỹ dưới mắt sinh viên quốc tế
Kể từ sau cuộc Chiến Tranh Lạnh, khoảng thập niên 1990, với sụp đổ của khối Cộng Sản Quốc Tế, gồm Liên Xô và các nước Ðông Âu, dẫn đến việc Hoa Kỳ đương nhiên trở thành siêu cường Số Một của thế giới, số sinh viên quốc tế đến du học tại Hoa Kỳ bắt đầu gia tăng mạnh. Mức độ sinh viên quốc tế chọn Hoa Kỳ làm nơi ăn học càng gia tăng hơn nữa sau khi Cộng Sản Trung Hoa và Cộng Sản Việt Nam khởi sự mở cửa ra thế giới bên ngoài với các chính sách hiện đại hóa và đổi mới nền kinh tế của họ.
- Hòa nhạc giỗ 10 năm nhạc sư Nguyễn Bích Ngọc
Một loạt nhiều buổi hòa nhạc gồm hầu hết các nhạc sĩ cổ điển hàng đầu của Việt Nam dự trù được tổ chức tại Nhạc Viện Sài Gòn. nhân dịp kỷ niệm lễ giỗ 10 năm nhạc sĩ Nguyễn Bích Ngọc, một người thầy violin lâu năm của trường này.
- Cha chặt tay con gái
Nghe báo tin con gái ăn trộm trứng vịt nhà lối xóm, ông bố đã chặt đứt ngón tay út của đứa con gái. Ðây là vụ chặt tay làn thứ nhì xảy ra ở huyện Vũng Liêm tỉnh Vĩnh Long chỉ trong vòng 21 ngày vừa qua.
- Kỹ sư gốc Hoa bị nghi đánh cắp tài liệu mật hãng Ford
Một kỹ sư Trung Quốc bị bắt vì tình nghi ăn cắp tài liệu mật của hãng xe Ford. Công tố liên bang cho biết người này sẽ trực diện thêm nhiều cáo buộc khác, một khi có thêm nhiều tài liệu nữa được tìm thấy từ máy laptop bị tịch thu.
- Chuyện nước Pháp: Phát tiền gây ra cảnh náo loạn (Từ Nguyên)
Internet Mailorama, công ty của Pháp mua bán qua Internet, hoạt động đã lâu muốn có thêm khách hàng, hứa hẹn một chuyện hấp dẫn: phát 5,000 phong bao... cho khách qua đường, trong đó có chứa giấy bạc từ 5 Euro đến 500 Euro, tổng cộng là 40,000 Euro. Thay vì trả tiền cho các công ty quảng cáo, làm vậy cũng là một lối quảng cáo... thần sầu.
- Chuyện nước Pháp: Phát tiền gây ra cảnh náo loạn (Từ Nguyên)
Internet Mailorama, công ty của Pháp mua bán qua Internet, hoạt động đã lâu muốn có thêm khách hàng, hứa hẹn một chuyện hấp dẫn: phát 5,000 phong bao... cho khách qua đường, trong đó có chứa giấy bạc từ 5 Euro đến 500 Euro, tổng cộng là 40,000 Euro. Thay vì trả tiền cho các công ty quảng cáo, làm vậy cũng là một lối quảng cáo... thần sầu.
- Tê giác còn sót ở Việt Nam
Tê giác, một loại thú rừng quí hiếm sống ở các khu vực đầm lầy rừng rậm ở miền Nam Việt Nam trước kia, có dấu hiệu còn một vài con chứ chưa hoàn toàn tuyệt chủng.
- Cụ Phạm-Đỗ Thành
- Ông Joseph Bạch Ngọc Hòa
- Cụ Bà Trương Thị Cầm
- KQ Joseph Bạch Ngọc Hòa
|
Hoàng Mai Đ?t
L.T.S.: Bài “T́m ? sao tr?i” du?c dang trong b?n k? v?i k? 1 và k? 2 ngày 12, 19 Tháng Mu?i; k? 3 ngày 2 Tháng Mu?i M?t.
Ng?m l?i, “s? thích” ghé tham m? d?a, lang thang qua nh?ng băi tha ma c?a tôi có l? b?t ngu?n t? m?t m?i b?n tâm, m?t b?n ph?n chua làm tṛn. Nghia trang d?u tiên trong d?i mà tôi c̣n nh? là noi chôn cha tôi. Ông t? tr?n ? Tuy Ḥa nam 1965. Ngu?i ta mang linh c?u v? chôn ? Phu?ng Cui, Nha Trang, noi tôi chào d?i. Mu?i nam sau chúng tôi xa quê huong. Đ?n nay dă hon 40 nam k? t? ngày cha du?c h? huy?t.
M? tôi t?ng d?t khoát do?n tuy?t v?i nh?ng k? ni?m dau thuong trong quá kh?. Đó là cách t?ng giúp cho bà du?c v?ng m?nh lư trí, s?ng c̣n t?i mi?n Nam sau ngày di cu t? mi?n B?c. Bà mang ư chí quy?t li?t dó d?n M?, ít khi nh?c d?n cha tôi. Có l? chi?n tranh dă không cho h? du?c nh?ng ngày h?nh phúc, g?n nhau nhu nh?ng c?p v? ch?ng khác, nên m?i khi nh?c d?n ch?ng bà nh? d?n nh?ng chu?i dài nam tháng ph?i m?t ḿnh ph?n d?u nuôi con gi?a ch? d?i. Xóa h?t quá kh? giúp m? tôi kh?i s?ng l?i nh?ng c?m xúc dau thuong c̣n sót ? trong ḷng. Đ?n th?i gian sau này, m? bi?t tôi v?n kh?n vái tru?c bàn th? cha m?i ngày, nhung bà tuy?t nhiên không nh?c d?n chuy?n t́m l?i m? m?. Bà xem xuong c?t nhu nh?ng món tài s?n b? m?t trong nh?ng l?n di t?n. Không ai mu?n quay v? t́m l?i chi?c xe d?p, chi?c áo dă m?t. Hai d?a con là tài s?n do ông d? l?i, v?y là d?. H?n ông dă siêu thoát d?n m?t th? gi?i khác, c?n ǵ ph?i níu kéo v?i m?y khúc xuong.
Tôi tin m? dúng. Th? nhung v?n có dôi di?u tŕ kéo tôi l?i, m?t s?i dây thiêng liêng c̣n si?t cha con v?i nhau. Tôi mu?n du?c m?t l?n th?t s? chia tay v?i ông. Chúng tôi r?i Nha Trang trong b?u không khí âu lo c?a chi?n tranh, không k?p tham m? ông l?n chót. K? t? nam 1975 d?n nay tôi v? Vi?t Nam du?c hai l?n. Trong l?n d?u vào nam 1998, tôi tham quê v?, dành nhi?u th?i gi? cho gia d́nh m?i quen, du?c vài ngày theo m?y thân nhân ra mi?n Trung, d?n Mui Né, Phan Thi?t. Tôi không th? di xa hon d?n Nha Trang.
Trong l?n th? nh́ vào nam 2000, tôi v? d?n Nha Trang, cung theo nhóm thân nhân bên v?. Chuong tŕnh c?a h? ch? ghé noi dây m?t ngày m?t dêm. Ngay bu?i trua m?i d?n, tôi li?n bày t? ư d?nh mu?n t́m m?t nghia d?a t?i Phu?ng Cui, không tham d? bu?i choi ngoài băi bi?n v?i m?i ngu?i. Hai ông anh l?n tu?i d? ngh? di theo nhu d? b?o d?m tôi không di l?c ho?c g?p phi?n ph?c v?i ngu?i d?a phuong, mà nh?t là công an.
Theo l?i ch? d?n, chúng tôi di b? v? hu?ng Phu?ng Cui. Tôi nôn nao r?o bu?c r?t nhanh, trong khi hai anh di ch?m m?t ph?n v́ tu?i tác, m?t ph?n v́ mu?n xem ph? phu?ng. Đ?n d?u ph? tôi xam xam ti?n t?i phía tru?c, gi? kho?ng cách v?a d? d? không b? th?t l?c ngoài t?m m?t c?a hai ông anh.
Tôi nh? nghia trang n?m ? chân d?i. T? dó nh́n lên cao tôi có th? th?y lung tu?ng Ph?t ng?i trên d?nh. Đi du?c hon tram thu?c vào trong xóm, tôi b?t d?u nh́n lên d?i t́m tu?ng Ph?t d? d?nh hu?ng. Đúng là lung Ph?t kia r?i, mà sao du?ng ph? huyên náo, xe ch?y qua l?i, ch? búa dông ngu?i, có m?t dám ngu?i căi nhau ngay tru?c ch?, không th?y bóng m?y n?m m?. Bi?t tôi d?ng chân nh́n quanh qu?n, hai anh cung d?ng l?i, v?a nói chuy?n v?a ch? xem tôi mu?n di dâu h? s? di theo. Đ?n g?n m?t nhà bán ḥm, m?t ông anh d? ngh? tôi vào h?i du?ng. Bán ḥm ch?c quen ch? chôn, anh nói v?y.
M?t ph? n? kho?ng 30 tu?i l?c d?u, không bi?t nghia d?a tôi mu?n h?i n?m ? dâu. Th?y tôi chua mu?n r?i ti?m, cô quay vào trong nhà, g?i cha ra nói chuy?n v?i ngu?i l?. V?a th?y tôi, ông bán quan tài li?n bi?t tôi là Vi?t ki?u, h?i ngay có ph?i tôi t? M? m?i v?. Nghe tôi h?i có nghia trang nào n?m g?n dây hay không, ngu?i dàn ông d?ng tu?i suy nghi vài giây xong m?i nói, “Tôi bi?t, mà nghia d?a dó b? d?p lâu r?i. Gi?i phóng vô là h? d?p m?y ngôi m?. Mà h?i chi v?y, có ngu?i thân chôn ? dó h??”
“Ông c̣n nh? tên nghia d?a?”
“M? Thánh. Nghia d?a dó chôn nhi?u ngu?i ngo?i qu?c t? th?i Pháp. Sao ông có thân nhân chôn ? dó?”
M? Thánh. Lúc dó tôi m?i nh? ra tên nghia trang. Đúng là M? Thánh. “Ông c̣n nh? h?i tru?c M? Thánh n?m ? dâu không?”
“Kia ḱa. Ngay tru?c m?t dó!”
Theo hu?ng tay c?a ông, tôi th?y dám ngu?i căi nhau tru?c ch?. V?y là nghia d?a dă du?c san b?ng d? xây ch?. Tôi d?ng yên vài giây, tính h?i thêm, song l?i thôi. Tôi c?n m?y ngày n?u mu?n t́m hi?u nhi?u hon. Th?i gian tham Nha Trang quá ng?n, tôi không th? b?t hai anh ph?i dành thêm th?i gi? trong khi gia d́nh dang ch? ngoài băi bi?n. Tôi cám on ông bán ḥm, chào cô con gái dang nh́n theo chúng tôi. Bu?i chi?u hôm ?y m?i ngu?i vui choi trên băi cát, trong khi tôi ng?i nh́n ra khoi, chua xóa du?c ?n tu?ng m?y dăy m? b? thay th? b?i nh?ng hàng quán trong m?t khu ch? do b?n, ?n ào.
B?a hôm sau xe dua nhóm du khách lên mi?n cao nguyên. Chi?c minivan càng ch?y xa Nha Trang tôi càng xu?ng tinh th?n, bi?t r?ng tôi có r?t ít co h?i du?c tr? l?i. M?i ngu?i trong xe dang vui choi v?i m?y câu tho “Qua Đèo Ngang” c?a bà Huy?n Thanh Quan, d?i ch? cho câu tho m?i lúc m?t vui nh?n hon. Th?y tôi yên l?ng nh́n ra ngoài c?a s?, m?t bà ch? h?i nh? m?t ngu?i khác mà tôi nghe du?c, “Sao Đ?t bu?n thiu, năy gi? không nói ǵ h?t?” Tôi ráng cu?i, nói r?ng xe ch?y du?ng dèo nên tôi hoi chóng m?t. Tôi không dám nói th?t. Khó quá!
M?y ngày sau v? ch?ng tôi v? l?i California. Tôi lên m?ng ḍ t́m d?a ch?, s? di?n tho?i c?a các co quan t?i t?nh Khánh Ḥa. Tôi g?i vi?n liên vào m?i bu?i t?i, canh dúng gi? ban trua t?i Nha Trang. Sau vài l?n h?i, b? chuy?n t? van pḥng này d?n van pḥng khác, không ai bi?t nghia d?a M? Thánh, cu?i cùng tôi nghe m?t ông cán b? ? m?t van pḥng nào dó nói r?t ch?c ch?n, gi?ng t? t?. Các ph?n m? dă du?c mang v? Đ?ng Ḅ, t?p trung h?t ? dó. M?i chi ti?t trên bia m? du?c ghi l?i. Ông d?n Đ?ng Ḅ th? nào cung t́m th?y. Tôi cám on ông ?y, c?m th?y c̣n m?t chút hy v?ng m?c dù không bi?t Đ?ng Ḅ n?m ? dâu ? ngo?i ô Nha Trang.
Th? r?i sáu nam trôi qua. Tôi không có d? phuong ti?n tài chánh ho?c v́ hoàn c?nh nên chua th? v? l?i Nha Trang. Tôi cung không mu?n nh? ai khác d?n Đ?ng Ḅ giúp t́m cha. C?m du?c m?y khúc xuong trong tay không h?n là di?u quan tr?ng nh?t. Tôi mu?n dích thân v? t?n noi, du?c nh́n th?y thân ph? cho dù ngu?i ta chôn ông du?i d?t, c?t trong m?t h?c kéo, hay d?ng trong m?t h?p gi?y dóng b?i trên k?. Trong cu?c hành tŕnh ?y tôi không ch? g?p l?i thân ph? mà bi?t dâu c̣n gi?i dáp dôi di?u cho chính ḿnh. Nào ai bi?t chuy?n ǵ s? x?y ra cho d?n khi chuy?n di du?c kh?i hành.
Nhi?u lúc tôi th?m cám on s? vi?c b? m? côi cha quá s?m. S? ra di c?a ông khi tôi m?i có nam tu?i khi?n tôi ph?i tr?c di?n cái ch?t l?n d?u tiên trong d?i. Kinh nghi?m b?n thân dó th?m sâu, dai d?ng, dôi khi giúp tôi hi?u nhi?u hon b?i ph?n so v?i m? ki?n th?c lu?m l?t t? nh?ng ch?ng sách v?.
Có l? nh? dó tôi s?m bi?t quí s? s?ng, nh?n ra nh?p th? d?u d?n trong muôn thú, nghe du?c m?ch nh?a tuôn tràn trong c? cây, c?m du?c n? cu?i c?a ni?m s?ng xen l?n gi?a ti?ng khóc c?a n?i ch?t. Có l? s? m?t mát là m?t món quà l?n nh?t mà cha dă t?ng cho tôi. M?i l?n d?ng xe, di b? trong nghia trang, tôi dón nh?n nh?ng món quà c?a ngu?i khu?t bóng, l?ng nghe hoi th? không th? tr? v? t? bên kia nh?ng bia m?. Tôi nh? nhơm khi r?i nh?ng m? m?, bi?t r?ng muôn v?n cái ch?t vinh vi?n chính là ni?m s?ng cho tôi trong giây phút phù du này.
Westminster, October 2006
|