Thái Lan và Cha Tôi và Chùa Phật và Chuyến Ði Vượt Biển và Quá Khứ và Hiện Tại (Trịnh Hội)
Tôi lấy tựa đề này vì tôi thích ý tưởng của Nam Lê khi anh đặt tên cho chương đầu tiên trong quyển sách của anh có tên là 'The Boat' (Chiếc Thuyền), một quyển sách đang được dịch ra nhiều thứ tiếng và đoạt được nhiều giải thưởng văn học cao quý ở Anh, ở Úc và ở Mỹ trong năm vừa qua.

Home
  • Bắc Ninh: Hàng ngàn người về xem Hội Rước Pháo Làng Ðồng Kỵ
    Hàng ngàn người từ các tỉnh lân cận và Hà Nội đã đổ về làng Ðồng Kỵ thuộc xã Ðồng Quan, Huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh (cách Hà Nội chừng 50 km) để xem hội rước pháo truyền thống vào sáng Mùng 4 Tết.

  •  
  • Baghdad: Nổ bom xe ngay khách sạn bộ trưởng, 4 người chết


  •  
  • Báo "Thanh Niên" chọn chín vụ án lớn nhất Việt Nam trong năm 2003


  •  
  • Bầu cử Tổng Thống Hoa Kỳ:


  •  
  • Các chính phủ Á Châu đồng ý lập hệ thống theo dõi bệnh cúm gà


  •  
  • Các chuyên gia thấy có tiến triển tốt trong cuộc đối đầu ở nhà tù Arizona


  •  
  • Cán bộ lão thành tố cáo lãnh tụ Ðảng tham nhũng, không sửa sai
    Một cán bộ cao cấp nghỉ hưu có 57 tuổi đảng lên tiếng tố cáo nhiều lãnh tụ Ðảng tham nhũng và chế độ Hà Nội làm nhiều điều sái quấy, hại dân nhưng không chịu sửa sai.

  •  
  • Sáu quân nhân Phi Luật Tân bị thẩm vấn vì tố cáo Bộ Trưởng Quốc Phòng vi phạm tự do bầu cử


  •  
  • Cựu Thanh Tra Kay: Tình báo Hoa Kỳ trước cuộc chiến Iraq là có lỗi lầm


  •  
  • Dải Gaza: Giao chiến khiến có ít nhất chín người Palestine chết


  •  
  • Dịch cúm gà xuất hiện ở Hà Nội và đã lan ra tới 31 tỉnh


  •  
  • Hà Nội: Sông Hồng cạn nước trơ đáy


  •  
  • Hà Sĩ Phu bị công an kiếm chuyện sau khi đi Hà Nội chữa bệnh


  •  
  • Hoa Kỳ thả hơn 20 tù nhân từ nhà tù Guantanamo


  •  
  • Hoa Kỳ thành lập “Văn Phòng Thông Tin Giáo Dục Hoa Kỳ” tại Sài Gòn


  •  
  • Về quê ăn Tết (Lê Phan)
    Bất cứ một người Việt nào hiện đang sống ở hải ngoại khi nói đến về quê ăn Tết hẳn lại nghĩ ngay đến quê nhà ở Việt Nam. Hình ảnh ngày Tết quê hương là hình ảnh của ký ức, vô cùng đầm ấm và đẹp đẽ. Nhưng nhiều khi chúng ta bị ký ức đánh lừa.

  •  
  • Về quê ăn Tết (Lê Phan)
    Bất cứ một người Việt nào hiện đang sống ở hải ngoại khi nói đến về quê ăn Tết hẳn lại nghĩ ngay đến quê nhà ở Việt Nam. Hình ảnh ngày Tết quê hương là hình ảnh của ký ức, vô cùng đầm ấm và đẹp đẽ. Nhưng nhiều khi chúng ta bị ký ức đánh lừa.

  •  
  • Đi và Học (Trịnh Hội)
    Trong thời gian gần đây tôi có ý định viết sách. Tôi đã sống nhiều nơi. Ðã đi, thấy, và học được nhiều từ việc làm và những người tôi quen biết. Nhưng tôi còn quá nhỏ và chưa làm được gì thành đạt để viết tự truyện. Lấy kinh nghiệm thật để viết tiểu thuyết thì tôi lại không có đủ tài. Nhưng ngặt nỗi là tôi vẫn muốn chia sẻ với bạn đọc Việt Nam những câu chuyện vui buồn, người thật, cảnh thật mà tôi đã từng gặp và trải qua.

  •  
  • Đi và Học (Trịnh Hội)
    Trong thời gian gần đây tôi có ý định viết sách. Tôi đã sống nhiều nơi. Ðã đi, thấy, và học được nhiều từ việc làm và những người tôi quen biết. Nhưng tôi còn quá nhỏ và chưa làm được gì thành đạt để viết tự truyện. Lấy kinh nghiệm thật để viết tiểu thuyết thì tôi lại không có đủ tài. Nhưng ngặt nỗi là tôi vẫn muốn chia sẻ với bạn đọc Việt Nam những câu chuyện vui buồn, người thật, cảnh thật mà tôi đã từng gặp và trải qua.

  •  
  • Quốc thể (Huy Phương)
    Hôm Thứ Tư, 5 Tháng Mười Một, 2008, William J. Kole, một người Mỹ hiện là văn phòng trưởng hãng thông tấn AP tại thành phố Vienne, Áo, nhận được một cái hôn trên xe bus của một thiếu nữ không quen biết, khi người này nhận ra ông là người Mỹ.

  •  
  • Quốc thể (Huy Phương)
    Hôm Thứ Tư, 5 Tháng Mười Một, 2008, William J. Kole, một người Mỹ hiện là văn phòng trưởng hãng thông tấn AP tại thành phố Vienne, Áo, nhận được một cái hôn trên xe bus của một thiếu nữ không quen biết, khi người này nhận ra ông là người Mỹ.

  •  
  • Vấn đề bảo hộ mậu dịch (Lê Mạnh Hùng)
    Kể từ Thứ Sáu vừa qua, bất mãn trước việc công ty Total đã trao công việc xây dựng một cơ sở lọc dầu cho một công ty Ý, và công ty Ý này, thay vì tuyển thợ tại Anh, đã mang thợ từ Ý và Bồ Ðào Nha sang để làm công việc xây cất này.

  •  
  • Vấn đề bảo hộ mậu dịch (Lê Mạnh Hùng)
    Kể từ Thứ Sáu vừa qua, bất mãn trước việc công ty Total đã trao công việc xây dựng một cơ sở lọc dầu cho một công ty Ý, và công ty Ý này, thay vì tuyển thợ tại Anh, đã mang thợ từ Ý và Bồ Ðào Nha sang để làm công việc xây cất này.

  •  
  • Tống cựu nghinh tân năm Kỷ Sửu: tân tổng thống Barack Obama và những vấn đề mới của Hoa Kỳ (Việt Nguyên)
    Năm Kỷ Sửu con trâu lừng lững đi đến, bỏ lại đằng sau một năm lịch sử. Một năm của những ảo ảnh và ảo tưởng như những con số 8 của Thế Vận Hội mùa Hè ở Bắc Kinh. Sau thế vận hội, Hoa Kỳ và cả thế giới toàn cầu hóa tư bản tan vỡ một ngày sau cơn bão tài chánh Wall Street, khủng hoảng thị trường chứng khoán, giá nhà sập cùng sự chảy máu của ba đại công ty xe hơi.

  •  
  • Tống cựu nghinh tân năm Kỷ Sửu: tân tổng thống Barack Obama và những vấn đề mới của Hoa Kỳ (Việt Nguyên)
    Năm Kỷ Sửu con trâu lừng lững đi đến, bỏ lại đằng sau một năm lịch sử. Một năm của những ảo ảnh và ảo tưởng như những con số 8 của Thế Vận Hội mùa Hè ở Bắc Kinh. Sau thế vận hội, Hoa Kỳ và cả thế giới toàn cầu hóa tư bản tan vỡ một ngày sau cơn bão tài chánh Wall Street, khủng hoảng thị trường chứng khoán, giá nhà sập cùng sự chảy máu của ba đại công ty xe hơi.

  •  
  • Tống cựu nghinh tân năm Kỷ Sửu: tân tổng thống Barack Obama và những vấn đề mới của Hoa Kỳ (Việt Nguyên)
    Năm Kỷ Sửu con trâu lừng lững đi đến, bỏ lại đằng sau một năm lịch sử. Một năm của những ảo ảnh và ảo tưởng như những con số 8 của Thế Vận Hội mùa Hè ở Bắc Kinh. Sau thế vận hội, Hoa Kỳ và cả thế giới toàn cầu hóa tư bản tan vỡ một ngày sau cơn bão tài chánh Wall Street, khủng hoảng thị trường chứng khoán, giá nhà sập cùng sự chảy máu của ba đại công ty xe hơi.

  •  
  • Một thời son sắt (Nguyễn Xuân Nghĩa)
    Ðược ém sâu trong kế hoạch kích thích kinh tế vừa do Hạ Viện Hoa Kỳ biểu quyết hôm Thứ Tư 30 là một điều khoản làm thế giới khó chịu. Ðó là điều kiện “chỉ mua hàng Mỹ”, một biến cố gây tranh luận tới tận Thụy Sĩ, tại Thượng Ðỉnh Kinh Tế Toàn Cầu WEF họp ở Davos vào tuần qua.

  •  
  • Một thời son sắt (Nguyễn Xuân Nghĩa)
    Ðược ém sâu trong kế hoạch kích thích kinh tế vừa do Hạ Viện Hoa Kỳ biểu quyết hôm Thứ Tư 30 là một điều khoản làm thế giới khó chịu. Ðó là điều kiện “chỉ mua hàng Mỹ”, một biến cố gây tranh luận tới tận Thụy Sĩ, tại Thượng Ðỉnh Kinh Tế Toàn Cầu WEF họp ở Davos vào tuần qua.

  •  
  • Lá Thư Paris: Lại Đình Công, Biểu Tình (Từ Nguyên)
    Ngày 29.1, nước Pháp trở lại cảnh chộn rộn với cuộc đình công biểu tình rầm rộ chống chính sách kinh tế và xã hội của chính phủ.

  •  
  • Lá Thư Paris: Lại Đình Công, Biểu Tình (Từ Nguyên)
    Ngày 29.1, nước Pháp trở lại cảnh chộn rộn với cuộc đình công biểu tình rầm rộ chống chính sách kinh tế và xã hội của chính phủ.

  •  
  • Không biết cười (Lê Phan)
    Tuần này đến phiên ông Ôn Gia Bảo, thủ tướng của Bắc Kinh bị ném giày. Kể từ ngày ông nhà báo Muntadhar al-Zeidi ném giày vào cựu Tổng Thống George W. Bush đến nay, cử chỉ phản đối này đã được nhiều người bắt chước thành ra cũng chẳng có gì lạ cả. Lạ chăng là phản ứng của chính phủ, báo chí và các blog ở Trung Quốc. Thay vì đùa giỡn, họ tức tối và tỏ ra rất hằn học. Nhưng thật ra chuyện đó cũng chẳng có gì là lạ cả.

  •  
  • Không biết cười (Lê Phan)
    Tuần này đến phiên ông Ôn Gia Bảo, thủ tướng của Bắc Kinh bị ném giày. Kể từ ngày ông nhà báo Muntadhar al-Zeidi ném giày vào cựu Tổng Thống George W. Bush đến nay, cử chỉ phản đối này đã được nhiều người bắt chước thành ra cũng chẳng có gì lạ cả. Lạ chăng là phản ứng của chính phủ, báo chí và các blog ở Trung Quốc. Thay vì đùa giỡn, họ tức tối và tỏ ra rất hằn học. Nhưng thật ra chuyện đó cũng chẳng có gì là lạ cả.

  •  
  • Hey! Brian Ðoàn! (Huy Phương)
    Tôi gặp Brian Ðoàn cách đây mấy năm khi Ðoàn mở cuộc triển lãm “The Unforgotten Ones” gồm 30 bức ảnh về Làng Việt Nam tại Palawan, Phi Luật Tân ở phòng hội Lê Ðình Ðiểu mà tôi gọi là “Ngôi Làng Buồn Thảm” khi đặt bút viết về những cảm xúc của mình khi xem cuộc triển lãm này.

  •  
  • Hey! Brian Ðoàn! (Huy Phương)
    Tôi gặp Brian Ðoàn cách đây mấy năm khi Ðoàn mở cuộc triển lãm “The Unforgotten Ones” gồm 30 bức ảnh về Làng Việt Nam tại Palawan, Phi Luật Tân ở phòng hội Lê Ðình Ðiểu mà tôi gọi là “Ngôi Làng Buồn Thảm” khi đặt bút viết về những cảm xúc của mình khi xem cuộc triển lãm này.

  •  
  • Tháng Hai (Lê Mạnh Hùng)
    Tuần rồi, một trận bão tuyết đã đổ vào thủ đô Luân Ðôn. Trong suốt ngày Thứ Hai mồng hai Tháng Hai, hầu như mọi hoạt động của thành phố lúc nào cũng bận rộn này. đều bị ngừng lại.

  •  
  • Tháng Hai (Lê Mạnh Hùng)
    Tuần rồi, một trận bão tuyết đã đổ vào thủ đô Luân Ðôn. Trong suốt ngày Thứ Hai mồng hai Tháng Hai, hầu như mọi hoạt động của thành phố lúc nào cũng bận rộn này. đều bị ngừng lại.

  •  
  • Châu Á cuối thập-niên 2000: Dân-Chủ đi xuống (Phần I) (Cổ Lũy)
    Cuối năm 2008, giáo sư Joshua Kurlantzick, một học giả chuyên về châu Á thuộc viện nghiên cứu về hòa bình thế giới Carnegie Endownment for International Peace, đưa ra một số nhận xét thâu tóm về phát triển dân chủ thuộc vùng chuyên môn của mình. Về mặt tổng quát, ông ghi nhận: Có thời châu Á đã được xem như đi tiên phong trong làn sóng dân chủ hóa khắp thế giới mà ba thập niên qua từng lan rộng ở Nam châu Âu, châu Mỹ La-Tinh [Trung và Nam Mỹ], và cả châu Phi.

  •  
  • Châu Á cuối thập-niên 2000: Dân-Chủ đi xuống (Phần I) (Cổ Lũy)
    Cuối năm 2008, giáo sư Joshua Kurlantzick, một học giả chuyên về châu Á thuộc viện nghiên cứu về hòa bình thế giới Carnegie Endownment for International Peace, đưa ra một số nhận xét thâu tóm về phát triển dân chủ thuộc vùng chuyên môn của mình. Về mặt tổng quát, ông ghi nhận: Có thời châu Á đã được xem như đi tiên phong trong làn sóng dân chủ hóa khắp thế giới mà ba thập niên qua từng lan rộng ở Nam châu Âu, châu Mỹ La-Tinh [Trung và Nam Mỹ], và cả châu Phi.

  •  
  • Chuyện thời thế (Lê Phan)
    Hôm đầu tuần, tại Ủy Ban Dịch Vụ Tài Chánh Hạ Viện, tám vị CEO của tám đại ngân hàng Hoa Kỳ đã phải đối diện với các vị dân cử. Cũng đầu tuần này, các vị CEO của các đại ngân hàng Anh Quốc cũng “bị” phải ra điều trần trước Ủy Ban Tài Chánh Hạ Viện Anh. Cả hai bên bờ Ðại Tây Dương, các vị tổng quản trị của các ngân hàng đều bị đặt câu hỏi về tiền thưởng bonus, về lương hướng và về những hành động của họ đã dẫn đến cuộc khủng hoảng tài chánh mở đầu cho khủng hoảng kinh tế và nay đang đưa chúng ta đến trên bờ vực thẳm của suy thoái kinh tế.

  •  
  • Chuyện thời thế (Lê Phan)
    Hôm đầu tuần, tại Ủy Ban Dịch Vụ Tài Chánh Hạ Viện, tám vị CEO của tám đại ngân hàng Hoa Kỳ đã phải đối diện với các vị dân cử. Cũng đầu tuần này, các vị CEO của các đại ngân hàng Anh Quốc cũng “bị” phải ra điều trần trước Ủy Ban Tài Chánh Hạ Viện Anh. Cả hai bên bờ Ðại Tây Dương, các vị tổng quản trị của các ngân hàng đều bị đặt câu hỏi về tiền thưởng bonus, về lương hướng và về những hành động của họ đã dẫn đến cuộc khủng hoảng tài chánh mở đầu cho khủng hoảng kinh tế và nay đang đưa chúng ta đến trên bờ vực thẳm của suy thoái kinh tế.

  •  
  • Lửa Rừng (Trịnh Hội)
    Khi tôi viết những dòng chữ này thì tôi đang ngồi ở thủ đô Phnom Penh, Cambodia. Một thành phố có thể ví như là một tỉnh lớn - nhưng nghèo - của Việt Nam. Cũng ít khi tôi có dịp đi đến một nơi xa lạ mà lại thấy nơi đó nghèo hơn nước mình. Cho dù bộ mặt của thủ đô Nam Vang đã có nhiều thay đổi tích cực trong những năm vừa qua nhờ vào chính sách cho ngoại quốc vào đầu tư khá thoáng của chính phủ Hun Sen.

  •  
  • Lửa Rừng (Trịnh Hội)
    Khi tôi viết những dòng chữ này thì tôi đang ngồi ở thủ đô Phnom Penh, Cambodia. Một thành phố có thể ví như là một tỉnh lớn - nhưng nghèo - của Việt Nam. Cũng ít khi tôi có dịp đi đến một nơi xa lạ mà lại thấy nơi đó nghèo hơn nước mình. Cho dù bộ mặt của thủ đô Nam Vang đã có nhiều thay đổi tích cực trong những năm vừa qua nhờ vào chính sách cho ngoại quốc vào đầu tư khá thoáng của chính phủ Hun Sen.

  •  
  • Ticket đầu năm (Huy Phương)
    Ở Mỹ này ai cũng sợ ông cảnh sát và chắc chắn là không ai thương cảnh sát, chữ “cop” thì gọi ra chữ “cớm”. Không phải sợ vì ông oai phong lẫm liệt, súng ống, giày bốt, mô tô kềnh càng hay thỉnh thoảng bắn bậy, phần đông sợ khi ông rút cây viết hơn là rút cây súng. Viết xong, ông lễ phép đứng phía ngoài, thò tay vào xin “sir” chữ ký là thấy gần một tuần lương đi đứt, cho nên không ít “young lady” vừa được trình ký vừa sụt sùi nước mắt, còn lịch sự nghẹn ngào nói mấy chữ “Thank you, Officer”.

  •  
  • Ticket đầu năm (Huy Phương)
    Ở Mỹ này ai cũng sợ ông cảnh sát và chắc chắn là không ai thương cảnh sát, chữ “cop” thì gọi ra chữ “cớm”. Không phải sợ vì ông oai phong lẫm liệt, súng ống, giày bốt, mô tô kềnh càng hay thỉnh thoảng bắn bậy, phần đông sợ khi ông rút cây viết hơn là rút cây súng. Viết xong, ông lễ phép đứng phía ngoài, thò tay vào xin “sir” chữ ký là thấy gần một tuần lương đi đứt, cho nên không ít “young lady” vừa được trình ký vừa sụt sùi nước mắt, còn lịch sự nghẹn ngào nói mấy chữ “Thank you, Officer”.

  •  
  • Khoa học gia và chính khách: Ai giá trị hơn? (Lê Mạnh Hùng)
    Ngày 12 tháng 2 vừa qua là ngày sinh nhật thứ 200 năm không những của Charles Darwin mà còn của Abraham Lincoln. Một sự tình cờ của lịch sử đã khiến cho hai vĩ nhân của thế kỷ thứ 19 này sinh ra cùng một ngày. Và điều này đã khiến cho người ta đặt một câu hỏi: trong hai người này ai có thể được coi là vĩ đại hơn?

  •  
  • 41 sinh viên UC Berkeley biểu tình bị bắt
    Sinh viên Ðại Học UC Berkeley biểu tình chống quyết định tăng học phí 32% và chiếm một tòa nhà trong khuôn viên trường, rồi tới 5 giờ chiều Thứ Sáu thì 41 sinh viên bị bắt.

  •  
  • Thư độc giả "Chuyện từ thiện"
    Kính thưa tác giả có tên là Nguyễn Mỹ Linh (“Mùa Từ Thiện,” báo Người Việt ngày 21 tháng 11). Nếu tôi đoán không lầm là người nữ. Vâng thưa Bà tôi hoàn toàn đồng ý với Bà 100%.

  •  
  • Chuyện vỉa hè: Vài lời tâm huyết gửi các cháu Dziệt Kiều
    Phải nói ngay rằng: bài này tớ dành riêng cho lớp Dziệt Kiều vào tuổi u 50 - u60, nghĩa là đồng trang lứa với hơn... 60 cháu nội, ngoại, xa, gần của tớ đang sống và làm việc ở khắp thế giới mà tớ đã tính sơ sơ được. Con số này phải lên tới vài trăm nếu kể cả các cháu, con của bạn bè đồng học, đồng đội, đồng hương... nhưng nay chẳng may cũng bị gọi là Dziệt Kiều (còn yêu nước nhiều hay ít thì chưa biết). Tớ không dám ý kiến ý cò gì với các vị trưởng lão Việt Kiều ở cùng tuổi tớ hoặc là đàn anh của tớ vì tớ tin chắc rằng, đối với các vị này, mọi lời khuyên nhủ, xúi bẩy đều... vô tác dụng!

  •  
  • Ðoàn tu sĩ, giáo dân thăm cha Lý bị chặn
    Một nhóm tu sĩ và giáo dân Công Giáo từ nhiều nơi về Hà Nội đã đến bệnh viện của Bộ Công An thăm Linh Mục Nguyễn Văn Lý nhưng đã không được cho gặp.

  •  
  • Ðại học Mỹ dưới mắt sinh viên quốc tế
    Kể từ sau cuộc Chiến Tranh Lạnh, khoảng thập niên 1990, với sụp đổ của khối Cộng Sản Quốc Tế, gồm Liên Xô và các nước Ðông Âu, dẫn đến việc Hoa Kỳ đương nhiên trở thành siêu cường Số Một của thế giới, số sinh viên quốc tế đến du học tại Hoa Kỳ bắt đầu gia tăng mạnh. Mức độ sinh viên quốc tế chọn Hoa Kỳ làm nơi ăn học càng gia tăng hơn nữa sau khi Cộng Sản Trung Hoa và Cộng Sản Việt Nam khởi sự mở cửa ra thế giới bên ngoài với các chính sách hiện đại hóa và đổi mới nền kinh tế của họ.

  •  
  • Hòa nhạc giỗ 10 năm nhạc sư Nguyễn Bích Ngọc
    Một loạt nhiều buổi hòa nhạc gồm hầu hết các nhạc sĩ cổ điển hàng đầu của Việt Nam dự trù được tổ chức tại Nhạc Viện Sài Gòn. nhân dịp kỷ niệm lễ giỗ 10 năm nhạc sĩ Nguyễn Bích Ngọc, một người thầy violin lâu năm của trường này.

  •  
  • Cha chặt tay con gái
    Nghe báo tin con gái ăn trộm trứng vịt nhà lối xóm, ông bố đã chặt đứt ngón tay út của đứa con gái. Ðây là vụ chặt tay làn thứ nhì xảy ra ở huyện Vũng Liêm tỉnh Vĩnh Long chỉ trong vòng 21 ngày vừa qua.

  •  
  • Kỹ sư gốc Hoa bị nghi đánh cắp tài liệu mật hãng Ford
    Một kỹ sư Trung Quốc bị bắt vì tình nghi ăn cắp tài liệu mật của hãng xe Ford. Công tố liên bang cho biết người này sẽ trực diện thêm nhiều cáo buộc khác, một khi có thêm nhiều tài liệu nữa được tìm thấy từ máy laptop bị tịch thu.

  •  
  • Chuyện nước Pháp: Phát tiền gây ra cảnh náo loạn (Từ Nguyên)
    Internet Mailorama, công ty của Pháp mua bán qua Internet, hoạt động đã lâu muốn có thêm khách hàng, hứa hẹn một chuyện hấp dẫn: phát 5,000 phong bao... cho khách qua đường, trong đó có chứa giấy bạc từ 5 Euro đến 500 Euro, tổng cộng là 40,000 Euro. Thay vì trả tiền cho các công ty quảng cáo, làm vậy cũng là một lối quảng cáo... thần sầu.

  •  
  • Chuyện nước Pháp: Phát tiền gây ra cảnh náo loạn (Từ Nguyên)
    Internet Mailorama, công ty của Pháp mua bán qua Internet, hoạt động đã lâu muốn có thêm khách hàng, hứa hẹn một chuyện hấp dẫn: phát 5,000 phong bao... cho khách qua đường, trong đó có chứa giấy bạc từ 5 Euro đến 500 Euro, tổng cộng là 40,000 Euro. Thay vì trả tiền cho các công ty quảng cáo, làm vậy cũng là một lối quảng cáo... thần sầu.

  •  
  • Tê giác còn sót ở Việt Nam
    Tê giác, một loại thú rừng quí hiếm sống ở các khu vực đầm lầy rừng rậm ở miền Nam Việt Nam trước kia, có dấu hiệu còn một vài con chứ chưa hoàn toàn tuyệt chủng.

  •  
  • Cụ Phạm-Đỗ Thành


  •  
  • Ông Joseph Bạch Ngọc Hòa


  •  
  • Cụ Bà Trương Thị Cầm


  •  
  • KQ Joseph Bạch Ngọc Hòa


  •  

 

Tr?nh H?i

 

Tôi l?y t?a d? này v́ tôi thích ư tu?ng c?a Nam Lê khi anh d?t tên cho chuong d?u tiên trong quy?n sách c?a anh có tên là 'The Boat' (Chi?c Thuy?n), m?t quy?n sách dang du?c d?ch ra nhi?u th? ti?ng và do?t du?c nhi?u gi?i thu?ng van h?c cao quư ? Anh, ? Úc và ? M? trong nam v?a qua. Chuong sách d?u tiên dó du?c tác gi? d?t m?t cái tên khá dài: 'Love and Honor and Pity and Pride and Compassion and Sacrifice' (T́nh Yêu và Danh D? và Thuong H?i và Kiêu Hănh và T́nh Thuong và Hy Sinh). Đây là m?t chuong sách khá hi?m du?c tác gi? vi?t r?t chân thành và sâu l?ng v? s? xung d?t mănh li?t gi?a anh và cha anh, m?t ngu?i lính trong quân l?c Vi?t Nam C?ng Ḥa và nh?ng khó khan to l?n mà c? hai d?u ph?i tr?i qua trong nh?ng nam tháng d?u tiên d?t chân d?n Úc. Gi?a m?t ngu?i con trai du?c nuôi n?ng theo tinh th?n và giá tr? c?a Á Châu nhung l?i du?c d?y b?o theo van hóa c?a Tây Âu ? tru?ng h?c l?n c? tru?ng d?i. Cái hay c?a nh?ng quy?n sách c?c hay là ? ch? dó. Nó nói lên du?c nh?ng ǵ ḿnh mu?n nói. Và nó ghi nh?n l?i nh?ng k? ni?m, nh?ng ch?ng du?ng mà ḿnh dă di qua chính xác c̣n hon là ngu?i trong cu?c. C? y nhu là chuy?n c?a ḿnh dă t́m ra du?c m?t ngu?i vi?t h?.

Lúc tôi d?c chuong sách này c?a Nam Lê vào nh?ng ngày cu?i nam, d?n nh?ng do?n anh và cha anh căi vă to ti?ng, anh ph?i b? nhà ra di trong ti?ng khóc ngh?n ngào c?a ngu?i m? th́ chính tôi cung dă b? nh?ng k? ni?m riêng tu c?a ḿnh g?n 2 th?p niên v? tru?c t?p n?p quay v? làm cho tôi không th? nào chú tr?ng d?c ti?p du?c. Cha tôi và tôi cung có nh?ng xung d?t mănh li?t nhu th?. Là con trai d?c nh?t trong m?t gia d́nh du?c cho là ‘gia giáo’ (tôi r?t ghét hai ch? này lúc m?i l?n!), c? hai ba m? tôi d?u là th?y cô giáo có trên 20 nam trong ngh?, v́ v?y các anh ch? em tôi t? nh? và d?c bi?t là tôi, dă du?c tôi luy?n r?t u là k? lu?ng. Và di?u dó có nghia là ǵ? Nó có nghia là h́nh nhu t? nh? tôi dă luôn luôn du?c cây roi mây c?a ba m? chi?u c? m?t cách r?t th?m thi?t. Chi?u c? v́ t?i di choi không xin phép, v? nhà mu?n, di chân không... th? di?u. Cho d?n t?i tr?n h?c dánh bài. Ho?c b?c ḿnh ch?i b?y. Có l? v́ v?y mà cho d?n gi? phút này ngay nh?ng lúc nóng gi?n nh?t tôi v?n không th? nào dùng t? ng? Vi?t Nam d?... ĐM!

Tôi v?n c̣n nh? mang máng k? ni?m cu?i cùng tôi b? ba tôi dánh ? Vi?t Nam. Đó là vào kho?ng nam 78, 79 tru?c khi ba tôi vu?t biên sang Thái Lan. Sau nam 75, ba tôi dă b? b?t di “h?c t?p c?i t?o” và sau khi ông du?c th? ra, c? gia d́nh c?a tôi dă không du?c ti?p t?c cho ? Sài G̣n mà ph?i d?n v? kinh t? m?i. Lúc dó bên ngo?i tôi ? Phú Qu?c v?n c̣n m?t khu d?t tr?ng ? g?n r?ng. Th? là ba m? tôi dă xin v? ? dó. Cung may là h? cho.

Di nhiên là v?i s? tu?i d?i 7, 8 c?a tôi vào th?i di?m dó, tôi dă không th? nào c?m nh?n du?c nh?ng ǵ mà ba m? tôi dă v?a ph?i tr?i qua. Lúc ?y tôi ch? không th? hi?u là t?i sao ba m? tôi l?i có th? t? b? m?t ngôi nhà to có d?y d? ti?n nghi ? Gia Đ?nh d? d?n v? m?t noi d?ng không hiu qu?nh d?ng nhà, l?y tranh làm nóc, l?y d?t làm n?n. C? m?i khi mua to v? là c? nhà l?i d?y nhung ra nu?c. Đă v?y l?i không có di?n, mà nu?c cung không luôn. M?nh d?t tr?ng khá to nhung l?i không du?c t?t cho l?m. Đào lên ? dâu th́ c? y nhu r?ng ch? th?y toàn là nu?c d?c d?y phèn. V́ v?y c? m?i chi?u nhi?m v? c?a tôi là ph?i sang nhà hàng xóm bên c?nh gánh nu?c v? cho c? nhà xài. Và s?n ti?n tu?i luôn cây trái tr?ng quanh, nh?t là giàn b?u tru?c nhà. Ch? có 4, 5 g?c ǵ dó nhung nó r?t du?c thích ng?n nhi?u nu?c, ít nh?t cung ph?i là 5, 7 dôi nu?c c?a tôi m?i ngày. C?ng thêm kho?n nu?c xài, t?m r?a cho c? nhà, m?i chi?u tôi nghi tôi gánh ít nh?t cung ph?i là 10, 15 dôi nu?c. Đă b?o tôi là con trai m?t trong nhà mà l?!

Lúc ?y tôi chua cao nhu bây gi? nên vi?c gánh nu?c có ph?n hoi khó khan. N?u tôi không c?n th?n th́ dít c?a hai thùng nu?c có th? ch?m m?t d?t r?t d? dàng và không c?n ph?i nói, n?u nó va vào dá (v́ tôi lu?i nhón chân lên) th́ coi nhu h?ng toét. Không nh?ng nu?c s? d? voi di mà dít thùng s? l?ng và khi v? d?n nhà th́ trong thùng s? ch?ng c̣n ǵ. Trong m?t l?n xui x?o nhu v?y, ghi v?a gánh thùng không v? d?n nhà th́ tôi dă g?p ba tôi. Có l? hôm ?y ông m?t v́ v?a di làm cu li ? b?n c?ng v? - t? hôm du?c th? ra kh?i tr?i c?i t?o ông không du?c cho phép di d?y l?i. Cung có th? ông dang b?c ḿnh v́ b? g?t m?t ti?n m?t l?n n?a sau bao nhiêu l?n t? ch?c vu?t biên nhung không thành c?a gia d́nh. Tôi th?t không nh? rơ là ông dă nói ǵ v?i tôi khi th?y thùng nu?c m?t l?n n?a dă b? tôi làm cho th?ng dáy. H́nh ?nh duy nh?t mà tôi v?n c̣n ghi nh?n l?i trong kư ?c c?a tôi vào th?i di?m dó là c?nh tôi ch?y ṿng ṿng chi?c vơng mà m? tôi dang ng?i d? tránh nh?ng ḍn dánh c?a ba tôi, mi?ng la oai o?i: ‘Con xin l?i ba. Con xin l?i ba. Con không dám v?y n?a dâu. M? oi. M? oi. C?u con’.

***

Không ít lâu sau dó là bao th́ ba tôi dă thành công trong chuy?n vu?t bi?n cu?i cùng c?a ông. Tuy không c̣n ti?n b?c d? lo cho c? gia d́nh du?c di chung nhu ư nguy?n nhung ông dă may m?n có m?t ngu?i b?n h?o tâm cho ông di nh? mà không c?n ph?i tr? m?t d?ng nào cho chuy?n di không h?n ngày tr? l?i. Trên chi?c thuy?n m?ng manh không dài quá 10 mét, ba tôi và hai ngu?i b?n cùng hai ngu?i con nh? c?a h? dă vu?t d?i duong c? di t́m d?n m?t b?n b? t? do tuoi sáng hon. Nhung sau 10 ngày lênh dênh trên bi?n v́ máy tàu b? h?ng, ch? c?n có m?t b?n b?, b?t k? là ? dâu, d? t?p h? cung không t́m th?y. Không nu?c, h?t luong th?c, c? tàu v?n v?n 5 ngu?i ch? bi?t n?m ch? ch?t. M?t hai d?a bé dă d?ng tṛng. Hàng ch?c tàu buôn, chi?n h?m c?a th? gi?i di ngang qua. Nhung ch?ng ai d? tâm d?ng l?i c?u giúp.

Ngo?i tr? duy nh?t m?t chi?c tàu dánh cá ngu?i Thái. H? c?u s?ng 5 m?ng ngu?i m?c cho lúc ?y có l?nh c?a chính ph? là không du?c c?u v?t t? n?n Vi?t Nam. Và s? b? ph?t r?t n?ng n?u nhu b? phát hi?n.

V́ th? sau khi du?c cham sóc t?n t́nh, du?c cho an u?ng và nghi du?ng d? l?y l?i s?c, chi?c tàu nh? c?a h? dă du?c kéo vào g?n d?t li?n tru?c khi du?c th? trôi d? c?p b?n. Bu?c chân lên b?, ba tôi và gia d́nh ngu?i b?n c?a ông dă l?p t?c du?c dân làng giúp d? và dem v? m?t ngôi chùa g?n c?nh luu trú. Không ít lâu sau, h? du?c chuy?n v? tr?i t? n?n và ch? sau 3 tháng, ba tôi dă du?c cho di d?nh cu ? Úc nh? vào kh? nang ti?ng Anh luu loát c?a m?t th?y giáo d?y ngo?i ng? t? lúc c̣n ? quê nhà.

Nam nam sau ngày ra ông b? nu?c ra di th́ gia d́nh tôi m?i du?c doàn t? ? Úc. V́ th? có th? nói tu?i ?u tho c?a anh ch? em tôi lúc c̣n ? Vi?t Nam h?u nhu không có h́nh bóng c?a ngu?i cha nhà giáo. Là m?t ngu?i cha, ông luôn chu toàn d?y d? cho cu?c s?ng c?a chúng tôi lúc c̣n ? Vi?t Nam cung nhu cho d?n khi chúng tôi vào trung h?c, lên d?i h?c và ra tru?ng ? Úc. Nhung n?u b?o tôi k? l?i m?t k? ni?m vui, d?p gi?a tôi và cha tôi th?i tôi c̣n tho ?u th́ tôi ch?u. K? ni?m d?u tiên mà tôi nh? v? cha tôi là l?n tôi du?c di theo m? d? tham ông trong m?t tr?i c?i t?o ? t?n Nam Can, Cà Mau lúc tôi lên 5, 6 tu?i. Đó là m?t chuy?n di r?t xa, r?t lâu, r?t m?t và d?i v?i riêng tôi th́ có quá là... nhi?u mu?i. L?n sau dó là lúc ông d?t tôi di vào m?t vùng kinh t? m?i cung ? dâu dó r?t xa, r?t n?ng, r?t nóng và tôi ph?i di b? c? ngày cùng ông mà không có nu?c u?ng. Sau này v? Phú Qu?c th́ tôi ch? nh? nh?ng l?n ông d?t tôi di vu?t biên, l?i su?i, trèo núi, an com thiu, di su?t dêm trong s? hăi, s? b? b?t nhung d? r?i cu?i cùng cung b? b?t và vào ng?i tù an bo bo nhu m?i ngu?i.

Và di nhiên là tôi luôn nh? tr?n ḍn cu?i cùng c?a ông dành cho tôi.

Có l? v́ v?y mà khi tôi sang Úc nam 14 tu?i, tu?i b?t d?u c?a s? n?i lo?n, thi?u hi?u bi?t nhung l?i hoi th?a nam khí (ư tôi mu?n dùng ch? 'testosterone' ? dây), th́ tôi dă hoàn toàn không c?m th?y g?n gui v?i ông. Vi?c ông khó khan t? c? ch? cho d?n l?i nói, t? vi?c h?c cho d?n cách dùng di?n tho?i tán dóc c?a tôi càng làm cho tôi có c?m giác nhu ông quá kh?t khe, quá câu n?, và nh?t là có quá nhi?u ki?m soát trong cu?c s?ng c?a tôi mà tôi lúc ?y r?t thành tâm nghi r?ng hoàn toàn không c?n thi?t. C? m?i khi d?ng chuy?n th́ y nhu r?ng ông s? b?t d?u b?ng câu '? Vi?t Nam th́ mày blah blah blah... ' Lúc ?y tôi nghi r?t don gi?n: 'Well, you are not in Vietnam anymore!' Ba dâu có c̣n ? Vi?t Nam n?a dâu mà ‘t?i’ ‘th́’ v?i ‘b?’. Tôi th?t không th? nh? rơ bao nhiêu l?n tôi dă to ti?ng v?i ba tôi, dă căi vă, t?c gi?n d?n d? không th? nào khóc du?c. Và cung nhu Nam Lê, tôi cung dă t?ng ph?i b? nhà ra di trong nu?c m?t ng?m ngùi c?a m? tôi, b? d?n xé gi?a hai bên, ch?ng và con. Tôi th?y h́nh nhu di?u này x?y ra trong khá nhi?u gia d́nh Vi?t Nam. Ngu?i m? luôn là ngu?i ph?i im l?ng và nh?n nh?c, nh?n n?i làm d?u c?u cho 2 bên ch?ng con du?c yên th?m và thông c?m cho nhau.

Nhung r?i th́ ngày qua ngày, tháng l?i tháng và m?i chuy?n cung tr? thành di văng. V?a t?t nghi?p d?i h?c xong th́ tôi cung khan gói lên du?ng di theo ti?ng g?i c?a giang h? cho măi d?n ngày hôm nay. Nh?ng khi có d?p v? tham nhà th́ tôi và ba tôi cung có d?p tâm s? cùng nhau, không sâu d?m l?m nhu nh?ng ngu?i b?n thân thi?t, nhung ch?c ch?n là không c̣n xung kh?c nhu nh?ng ngày tháng cu. Ông v?n thu?ng nh?c d?n chuy?n vu?t bi?n nam nào c?a ông, v?n c̣n tran tr? dôi khi không c?n thi?t, và luôn t? dánh giá v? s? d?i, dôi khi có ph?n tiêu c?c, m?c dù s? d?i luôn không ng?ng bi?n d?i. Thu?ng th́ tôi ch? nghe và d? l?i dó, ít khi có d?p d? tâm suy ng?m. Ph?n v́ cu?c s?ng c?a tôi quá b?n r?n. Ph?n có l? là v́ tôi dă nghe quá nhi?u và dă b? nhàm chán t? nh?ng lúc tôi c̣n s?ng chung v?i ông tru?c khi ra riêng.

Cho d?n khi tôi có d?p di cùng ông t́m l?i ngôi chùa noi ông dă t?ng du?c cuu mang sau chuy?n di vu?t bi?n hăi hùng. Chùa n?m c?nh m?t làng chài lu?i khá nghèo nàn cách th? dô Bangkok kho?ng 4 ti?ng n?u không b? k?t xe.

***

Theo Ph?t giáo th́ h?u nhu t?t c? m?i chuy?n x?y ra trên th? gian này d?u do m?t ch? Duyên. Là m?t ngu?i có th? cho là khá sùng d?o, nam v?a qua ba tôi cho là dă có duyên khi g?p l?i ngu?i b?n cùng thuy?n nam xua ? M? và du?c cho bi?t tên c?a làng chài lu?i mà ông ta v?n c̣n nh? rơ lúc v?a du?c c?u lên b?. Càng có duyên hon n?a là trong th?i gian g?n dây tôi có d?p ? Thái Lan nhi?u hon là ? nh?ng noi khác. Th? là tôi và ba tôi l?n d?u tiên dă g?p nhau trên d?t Thái. Ba l?n tru?c d?n dây d? di ngu?c v? quá kh? mong t́m ra ngôi chùa t?ng cuu mang ông d?u dă không thành công. Ông dă ph?i t?m cúng du?ng nh?ng ngôi chùa khác mà ông d?t chân d?n. Nhung l?n này th́ không. V?i cái tên Thái r?t d?y d? cùng hai ngu?i b?n thân c?a tôi nói rành ti?ng Thái, sau b?n ti?ng lái xe t? Bangkok, chúng tôi dă t́m l?i du?c làng chài lu?i và ngôi chùa khá d? dàng. Sau m?t lúc ḍ h?i nh?ng ngu?i Thái trong làng, chúng tôi dă có th? xác nh?n ch?c ch?n dây là noi mà ba tôi dă du?c c?u s?ng 3 th?p niên v? tru?c.

Bu?c xu?ng xe di ngu?c v? phía bi?n d? d?n ngôi chùa, tôi nghe mi?ng ông l?m b?m: 'Đúng là ch? này r?i. Đúng là ch? này r?i'. Đây là d?n c?nh sát noi ông ph?i d?n tŕnh di?n lúc tàu v?a m?i c?p b?n. Đây là c?u tàu b?ng g? c?a nam xua nhung bây gi? dă du?c xây b?ng bê tông dài h?n ra. Và dây là ngôi chùa nh? n?m bên c?nh m?t con l?ch do m?t su ông bi?t nói ti?ng Anh tr? tŕ.

Nhung t?t c? d?u dă thay d?i. Chùa dă du?c xây l?n và r?ng hon g?p nhi?u l?n, khá ?n ào v́ có nhi?u khách d?n hành huong. Ch? c̣n dăy nhà cu ? t?n phía sau cùng là ông có th? ng? ng? nh?n ra. Con l?ch dă b? l?p di t? lâu và theo nhà su già nh?t có m?t ? chùa 3 th?p niên v? tru?c th́ su ông, ngu?i dă ti?p xúc và tr?c ti?p nuôi du?ng ba tôi, cung dă viên t?ch cách dây trên 10 nam. Sau khi ông hoàn t?c tr? v? s?ng v?i v? con. Nghe nói dâu ông t?ng là si quan trong quân d?i Thái Lan. Nh? v?y mà ông bi?t nói ti?ng Anh.

Ng?i nghe ngu?i su già thu?t l?i câu chuy?n c?a 30 nam v? tru?c, tôi th?m ti?c cho cha tôi. Cu?i cùng th́ ông cung dă du?c to?i nguy?n, dă t́m l?i du?c m?t ph?n h?n c?a ông. Nhung nó dă không c̣n nguyên v?n nhu nh?ng ǵ ông tu?ng nh? sau bao nhiêu nam v?t d?i, sao d?i. Ngu?i xua không c̣n mà c?nh cu cung b?ng không. Có c̣n dâu ch? là nh?ng k? ni?m c?a m?t th?i khó nh?c noi x? ngu?i và tôi nghi r?ng nh?ng ǵ ông luu luy?n, ôm ?p nh?ng lúc ông cô don nh?t, thi?u th?n nh?t cung dă không c̣n hi?n h?u. Đ?i ngu?i là th?. K? ni?m, vui hay bu?n, ch? d?p, ch? có m?t th?i v́ ta không t́m l?i du?c nó. Và n?u nhu ta có d?y phép th?n thông d? di ngu?c ḍng th?i gian, tr? v? quá kh? th́ ta cung s? không th? nào t́m l?i du?c nh?ng c?m xúc c?a m?t th?i dă qua. Th? gian luôn thay d?i. V́ ngay c? chính chúng ta cung thay d?i.

Tru?c khi ra v?, tôi theo cha tôi vào chùa l? Ph?t, th?p nhang th?m c?m on d?ng t?o hóa dă cho ông m?t co h?i s?ng d? làm l?i cu?c d?i. N?u không th́ cung chua bi?t tuong lai c?a anh ch? em tôi s? ra sao. Cung có th? là tôi v?n ph?i lam lu ? dâu dó bên quê nhà gánh nu?c tu?i cây s?ng qua ngày, không tuong lai, không nhà c?a. Tôi bu?c ra c?ng chùa trong gió chi?u l?ng l?ng nh́n v? bi?n Đông ? phía xa và ch?t nghi d?n ch? Duyên trong cu?c s?ng. Đúng là t?t c? d?u do m?t ch? Duyên mà ra. Ít có ai trong chúng ta có th? ch? d?ng, ki?m soát du?c m?i khía c?nh trong d?i. Nh?t là d?i v?i th? h? c?a cha tôi. Cu?c s?ng dang sung túc, d?y d?, b?ng nhiên ông m?t t?t c?. M?t nhà c?a, m?t vi?c làm và m?t c? gia d́nh yên ?m. Ông không là m?t t?i d? nhung v?n ph?i vào tù. Ông vào tù nhung không bi?t ngày ra. Đu?c tha ra nhung ông l?i không du?c tr? l?i ngh? cu. Đ? r?i b? h?ch h?i, b? ?c ch? d?n cùng c?c. Cu?i cùng ông dă ph?i b? nu?c ra di và có th? s? ph?i b? thây trên bi?n c?. N?u không th́ cung ch?ng bi?t khi nào ông m?i có d?p sum h?p l?i cùng gia d́nh, v? con. Không may m?n nhu th? h? c?a chúng tôi, c? cu?c d?i ông h́nh nhu ch?ng lúc nào ông dă có th? làm ch? cu?c s?ng c?a chính ḿnh, c?a gia d́nh mà ông dă măi măi m?t co h?i làm gia tru?ng. Có l? v́ th? mà ông dă c? g?ng h?t s?c ḿnh ki?m soát ch?t ch? cu?c s?ng c?a nh?ng ngu?i con ông. M?c cho nh?ng l?i ph?n d?i c?a dám tr? dang tru?ng thành trong m?t n?n van hóa m?i. M?c cho nh?ng xáo tr?n trong gia d́nh v́ hoàn c?nh c?a m?t th?i lo?n l?c. Ông ph?i c? n?m ch?t l?y nó. V́ ông không c̣n m?t s? ch?n l?a nào khác.

‘Con, H?i’. Tôi quay l?i và nh́n cha tôi dang ch?m ch?m bu?c ra c?ng chùa d?n d?ng g?n bên c?nh tôi. Ông xin du?c m?t lá xam cho tôi và b?o tôi c?m l?y. B?ng nhiên ông gio c? hai cánh tay c?a ông và ôm tôi vào ḷng. Lúc ?y tôi ch? bi?t d?ng l?ng yên d? cho ông ôm th?t ch?t. H́nh nhu tôi nghe có ti?ng khóc th?m c?a m?t ngu?i cha mà tru?c dó chua bao gi? trong d?i tôi th?y ông xúc d?ng. Tôi nghe th?y h́nh nhu là ông dang c?m on tôi.

Nhung tôi ph?i c?m on ông m?i dúng. Tôi ph?i có duyên m?i du?c chia s?, du?c ? c?nh cha tôi ngày ông t́m l?i du?c quá kh? dau bu?n d? khép nó l?i măi măi. Tôi ph?i có duyên m?i nh?n th?c du?c ngày hôm nay nh?ng m?t mát to l?n trong cu?c d?i c?a ông trong quá kh? mà tôi s? không th? nào hi?u th?u. Và nh?t là tôi c?n ph?i c?m on ông v́ ông dă dùng m?ng s?ng c?a chính ḿnh d? di t́m m?t b?n b? m?i cho riêng ông. Và cho c? riêng tôi.

 

Powered By Nguoi-Viet Online

This article has been moved here